Tạm Biệt Ánh Trăng Cũ

Tạm Biệt Ánh Trăng Cũ
  • Tác giả:
  • Thể Loại: Hiện đại
  • Trạng Thái: Hoàn thành

Cô thư ký nhỏ của Phó Tu Cẩn gửi quà Valentine đến tận nhà, tôi mở ra mới phát hiện đó là một hộp bao cao su 001 với nhiều hương vị khác nhau.

Tôi còn chưa kịp phát hỏa, Hứa Dao Dao đã khóc lóc ầm ĩ trước.

“Sao lại thiếu mất một cái vị dâu tây, có phải chị ta ép anh ‘trả bài’ rồi không!”

Người đàn ông bất lực phủ nhận, nhưng cô gái nhỏ vẫn không chịu buông tha.

“Anh chứng minh cho em xem, nếu không tối nay đừng hòng chạm vào người em!”

Đang lúc hưng phấn lại bị cấm cản, người đàn ông nhẫn tâm kéo tôi từ trong giấc ngủ, áp giải đi khám phụ khoa.

Tôi sụp đổ, gào thét.

“Phó Tu Cẩn! Cho dù anh không yêu tôi, tôi cũng đã theo anh từ năm 17 tuổi!”

“Đi chứng minh sự trong sạch với một con giáp thứ 13, rốt cuộc các người có còn biết liêm sỉ là gì không!”

Người đàn ông mang vẻ mặt lạnh nhạt, khẽ bật cười mỉa mai.

“Ừ, cô biết liêm sỉ.”

“Cô biết liêm sỉ mà 17 tuổi đã lên giường với tôi sao?”

Tôi chết sững, nước mắt tuôn rơi như đê vỡ.

Được thôi.

Lần này, tôi không cần liêm sỉ, cũng chẳng cần anh ta nữa.

Thấy tôi nước mắt giàn giụa, Phó Tu Cẩn hiếm hoi tỏ ra đôi chút áy náy.

“Tối nay anh cũng nóng vội hết cách rồi, em coi như giúp anh đi.”

“Căn biệt thự trên núi kia sẽ chuyển sang tên em, chuyện này coi như bỏ qua nhé.”

Tôi khóc nấc lên không thành tiếng. Phó Tu Cẩn nhặt quần áo lên, định nửa ôm tôi vào lòng.

“Thôi nào, không sao đâu, anh mặc đồ giúp em nhé?”

Ngay khoảnh khắc anh ta chạm vào tôi, tôi hất mạnh tay anh ta ra, theo phản xạ co rúm người lùi lại phía sau.

“Đừng chạm vào tôi!”

Phó Tu Cẩn chưa từng bị ai phản kháng kịch liệt như vậy, lập tức nhíu mày, ném phịch quần áo xuống đất.

“Nếu không phải tại em cố tình bóc cái vị dâu tây của cô ấy ra thì cô ấy đã chẳng làm ầm lên thế.”

Bên ngoài trời mưa tầm tã, tôi như được kéo về đêm mưa giông của năm 17 tuổi ấy.

Tiền vay đi học của tôi bị bố đem đi đánh bạc sạch bách. Cùng đường, tôi đứng trước mặt Phó Tu Cẩn – người đang thầm thích tôi – nói rằng tôi cần tiền.

“Đừng yêu tiền, hãy yêu anh. Những gì em muốn, anh sẽ là người cho em.”

Khi ấy quá trẻ, không hiểu rằng những món quà của số phận thực chất đều là cạm bẫy.

Tôi lau nước mắt, cố gắng hít thở cho bình tĩnh lại, nhưng giọng nói vẫn run rẩy.

“Đúng là tôi chẳng phải liệt nữ trinh tiết gì.”

“Nhưng cái trò vô nghĩa bóc bao cao su của các người, tôi chưa từng làm.”

Đăng nhập để theo dõi truyện này

[ultimatemember form_id="3840"]