Người hiểu cô nhất quả nhiên vẫn là hắn.

Còn sắc mặt Nam Cảnh Trăn ở bên cạnh thì âm trầm lạnh lẽo, chợt trừng mắt nhìn về phía cô cháu gái nhỏ này.

Anh đã biết ngay, con nhóc này sẽ trở thành thủ đoạn để Vạn Vân Đào nắm thóp em út!

Nam Cảnh Diên lúc này cuối cùng cũng chuyển ánh mắt về phía cục bông nhỏ hồng hồng này, đôi mắt đen trầm, chỉ hỏi:

“Đây là con gái hắn ta?”

Trong mắt mang theo sự dò xét, nhưng không nhìn ra vui giận.

Nam Chi Chi nhanh chóng nhận ra điểm này, vội sửa lại:

“Là con gái em!”

Nói xong còn ra hiệu cho A Tuế chào người,

“Tuế Tuế, đây là năm cậu của con, đều là tới đón chúng ta về nhà.”

Cô cố ý nhấn mạnh chúng ta, chỉ sợ mấy người anh vì Tuế Tuế mang một nửa huyết mạch của Vạn Vân Đào mà ghét bỏ con bé.

Thực ra, năm anh em nhà họ Nam đối với đứa cháu gái này đúng là tình cảm bình thường.

Bởi vì lúc tìm được A Tuế quá vội, người nhà họ Nam chỉ cho rằng A Tuế chính là Kiều Kiều trước đó.

Bao năm qua, họ cũng không cố ý quan tâm đến đứa bé này của em gái.

Nhưng những chuyện thỉnh thoảng nghe được về đứa bé ấy… nghe nói được chiều hư lắm.

Họ không ngại em gái nuôi thêm một đứa trẻ, chỉ đơn thuần là để ý chuyện bố ruột của đứa trẻ lại là Vạn Vân Đào.

Đặc biệt lo em gái khó khăn lắm mới hạ quyết tâm, sau này lại vì đứa trẻ này mà dính líu không dứt với tên đàn ông cặn bã Vạn Vân Đào.

Giống như bây giờ.

Tiểu A Tuế tuy còn nhỏ, nhưng lại rất nhạy cảm với cảm xúc của người khác.

Con bé cảm nhận được mấy cậu không quá thích mình, nên khuôn mặt nhỏ hơi căng lên, không giống lúc gặp mẹ là trực tiếp mở miệng gọi người.

Nam Cảnh Diên liếc nhìn đứa trẻ kia, cũng không ép buộc, thấy thời gian gần đủ rồi bèn trực tiếp ra hiệu:

“Về nhà, chuyện khác về rồi nói.”

Người anh cả vừa lên tiếng, mấy anh em nhà họ Nam lập tức hành động, đám vệ sĩ cũng chuẩn bị rút lui theo.

Mắt thấy Nam Chi Chi thật sự muốn đi, Vạn Vân Đào trong lòng không cam tâm, nhưng cũng biết lúc này không cản được người, chỉ đành được Phúc ma ma dìu dắt, cắn răng tức giận nói với cô:

“Nam Chi Chi! Tôi không đồng ý ly hôn! Tôi không đồng ý, cô và đứa trẻ đừng hòng rời khỏi tôi!”

Nam Chi Chi đột ngột quay đầu, đáy mắt lướt qua vài phần chán ghét, Vạn Vân Đào lại như không thấy, trên mặt thậm chí còn kéo ra một nụ cười, giọng điệu cố giả vờ dịu dàng:

“Chi Chi, anh biết hôm nay để em và con chịu ấm ức rồi, em cứ về nhà ở hai ngày trước đi, qua hai ngày nữa anh sẽ đến đón em và con về.”

Đây là muốn mặt dày quỵt luôn chuyện ly hôn đến cùng.

Nam Chi Chi như lần đầu tiên nhận ra sự vô lại của người này, quay đầu còn muốn nói gì đó, lại bị Nam Cảnh Diên bên cạnh giơ tay ngăn lại.

Nam Cảnh Diên trước nay làm việc nói chuyện đều dứt khoát, càng không thích dây dưa dài dòng.

Anh nhìn về phía Vạn Vân Đào, chỉ nói:

“Con gái nhà họ Nam muốn ly hôn, quyền quyết định nằm ở chúng tôi, không phải ở anh.

Bản thỏa thuận ly hôn lát nữa tôi sẽ bảo luật sư mang đến.”

Nói xong, anh lại liếc nhìn A Tuế, bổ sung:

“Đứa trẻ này sau này sẽ mang họ Nam.”

Tiểu A Tuế nghe vậy liền động động tai, đột nhiên ngẩng đầu, như tố cáo mà nhắc nhở giọng trẻ con trong trẻo:

“Ông ta trước đó nói sẽ không chia cho mẹ lấy một đồng.”

Tiểu A Tuế không hiểu rời nhà trắng tay là gì, nhưng đồ của mẹ, nhất định phải lấy lại.

Ban đầu A Tuế có thể tự mình đòi lại cho mẹ, nhưng bây giờ, nhóc quyết định xem thực lực của ông cậu lớn này thế nào đã.

Nếu cậu này không được, con bé sẽ ra tay sau.

Hầy, dù sao cũng phải cho người lớn chút cơ hội thể hiện chứ.

Nam Cảnh Diên nghe con bé mở miệng, vẻ mặt vốn nghiêm túc lại như cười như không, chỉ nói:

“Yên tâm, phần của mẹ con hắn ta nuốt không trôi.”

Dừng một chút, anh lại liếc về phía Vạn Vân Đào, có ý sâu xa mà bổ sung: