Trước khi tham gia chương trình này, cô luôn bận rộn với công việc, mối quan hệ với đứa em này chỉ dừng ở mức thi thoảng về nhà trêu chọc một chút.

Cô chưa bao giờ nghĩ hai người lại thân thiết đến thế, dù cùng tham gia chương trình, cô cũng chỉ xem nó như một trách nhiệm.

Nhưng cho đến khoảnh khắc này, cô mới cảm nhận rõ ràng mối liên kết ruột thịt giữa hai chị em.

Đây là em gái của cô, sẽ vì cô gặp chuyện mà sợ hãi bất an, sẽ toàn tâm toàn ý dựa dẫm vào cô, mong cô được bình an.

Tự dưng sống mũi Hồ Lỵ Lỵ cũng cay cay, nhưng tay vẫn thoăn thoắt lau nước mắt cho em:

“Đừng khóc nữa, chị vẫn đang ở đây sờ sờ ra đây này.”

Thấy em vẫn khóc, Hồ Lỵ Lỵ dỗ tiếp:

“Hơn nữa, chẳng phải còn có bạn tốt A Tuế của em ở đây sao? Có em ấy, chị sẽ không bị đem bán đâu.”

Ý trong lời nói này rõ ràng là đã tin Tiểu A Tuế có bản lĩnh đó.

Lúc nãy dỗ dành bảo mình vẫn ở đây Hồ Phi Phi không xi nhê, vẫn chìm trong nỗi đau sắp mất chị.

Nhưng vừa nghe có A Tuế ở đây, trái tim Hồ Phi Phi bỗng dưng yên tâm hẳn, sụt sịt mũi, mắt đỏ hoe nhìn sang Tiểu A Tuế, như thể đang chờ Tiểu A Tuế giúp mình.

Tiểu A Tuế lại không trực tiếp cam đoan:

“A Tuế phải xem xem bóng của chị còn ở đây không đã.”

Nếu chưa bị trộm hẳn thì còn đỡ, chứ lỡ bị trộm rồi, thì phải xuống chợ quỷ tìm lại.

Thế thì phiền lắm.

Chủ yếu là… A Tuế cũng chưa từng đi chợ quỷ.

Gần như ngay lúc cô bé dứt lời, Nam Cảnh Trăn đã bật đèn flash trên điện thoại, chiếu thẳng vào người Hồ Lỵ Lỵ:

“Cái bóng này không phải vẫn đang ở đây sao?”

Vì là ban ngày, lại ở trong nhà, cái bóng vốn dĩ không nhìn thấy nay bị đèn pin chiếu vào lập tức hiện rõ mồn một.

Tất cả mọi người đều nhìn vào cái bóng của Hồ Lỵ Lỵ, cảm thấy đây là một cái bóng hoàn toàn bình thường, vẫn còn đó.

Hồ Phi Phi thấy thế lại sốt ruột:

“Không phải, nó nhạt đi rồi! Nhạt rồi!”

Cô bé nói hơi lộn xộn.

Nhưng Tiểu A Tuế lại nghe hiểu ngay.

Nhìn Hồ Phi Phi, đôi mắt to hơi nheo lại, như thể nhận ra điều gì đó.

Mọi người không hiểu ra sao, lấy thử bóng của mình ra so sánh, nhưng dù nhìn thế nào, bóng của Hồ Lỵ Lỵ và bóng của họ đều bình thường như nhau.

“Không nhạt đâu, chỉ là do ánh đèn trong nhà nên nhìn không rõ thôi.”

Hồ Lỵ Lỵ định an ủi em gái, thì Hồ Phi Phi lại cuống lên:

“Rõ ràng là nhạt đi rồi!”

Ngay lúc tất cả mọi người tại hiện trường cùng khán giả livestream đều ngơ ngác, thì Tiểu A Tuế lên tiếng:

“Quả thực là nhạt rồi.”

Thấy mọi người nhất tề nhìn sang mình, Tiểu A Tuế vẫn rất điềm tĩnh, chỉ nói:

“Bóng không phải xem như vậy đâu.”

Cái bóng trông có vẻ bình thường trong mắt mọi người, nhưng trong mắt những người thực sự có thể nhìn thấy nó lại khác biệt rõ rệt.

Tiểu A Tuế nhìn thấy.

Và Hồ Phi Phi, cũng nhìn thấy.

Thấy mọi người vẫn không hiểu, Tiểu A Tuế quay sang hỏi nhân viên công tác đi cùng:

“Chị ơi, ở đây có hương dùng để thắp không ạ?”

Loại cô bé nói là hương thẻ tăm tre hay dùng để cúng bái, ở trong nước nhà nào có thờ cúng đều dự trữ sẵn, nhưng công ty Phương Viên… thì đúng là không có.

“Khoan đã, hình như hôm nay có một streamer nhận bán sản phẩm hương nến, để chị hỏi thử.”

Nhân viên công tác nói xong liền cầm điện thoại bấm chữ, một lúc sau, thực sự có người đem một hộp hương tới.

Nhìn thấy hộp hương, Tiểu A Tuế không nhịn được tiến lên ngửi ngửi, mắt sáng rực.

Đồ tốt nha~

Phải biết rằng trên thị trường hiện nay đa phần là hương hóa học, tẩm hương liệu, quỷ thần đều không thụ hưởng.

Nhưng bó hương trước mắt rõ ràng là hương thảo mộc tự nhiên.

Tiểu A Tuế bước lên rút ra ba nén hương. Khi hương được châm lửa, Quỷ Mẹ đi theo Bé Bé dường như cũng hít lấy hít để một cách say sưa.

Mọi người chỉ thấy, Tiểu A Tuế cầm nén hương đang cháy, trước tiên đi vòng quanh Hồ Lỵ Lỵ ba vòng.