Lộc Sử Huân coi Liêu Tiểu Tuệ là kẻ đầu sỏ, nhưng lại không biết rằng, Tiểu A Tuế đứng bên cạnh, từ lúc ông ta bắt đầu tự vạch trần mình đã nghiêng đầu, nhìn tấm bùa ẩn giấu trên mu bàn tay ông ta trông giống như bùa chân ngôn, dường như nhận ra điều gì, cô bé nhìn sang Hủ Hủ bên cạnh.

Khương Hủ Hủ bắt gặp ánh mắt của cô bé, sắc mặt vẫn bình thường, nửa điểm cũng không nhìn ra vẻ vừa mới làm gì.

Lộc Sử Huân thấy nữ quỷ trên bục như hổ rình mồi, còn Khương Hủ Hủ và vị tiểu thiên sư kia lại không có ý định can thiệp, sợ bản thân lại nói ra lời thật lòng nào đó, ông ta giật vội chiếc micro trên người rồi quay đầu bỏ chạy trối chết.

Sự việc náo loạn đến mức này, cộng thêm việc Lộc Sử Huân công khai thừa nhận trên livestream.

Nếu như bị đe dọa thì còn đỡ, nhưng ông ta dính líu đến việc che giấu xu hướng tính dục, từ đó rõ ràng có sự thiên vị đối với tội phạm nam, dẫn đến sai lệch trong tình tiết vụ án, thì chắc chắn phán quyết duyệt lại án tử hình trước đó của Tòa án Tối cao sẽ bị trả về xét xử lại.

Và sau sự việc của Lộc Sử Huân, Tòa án cũng không dám có sự thiên vị rõ ràng nào nữa, tránh để bị nghi ngờ mình cũng “trọng nam”.

Liêu Tiểu Tuệ thấy Lộc Sử Huân bỏ chạy cũng không đuổi theo, trong mắt chỉ lộ ra tia hả hê rõ ràng, đang định nói lời cảm ơn tiểu thiên sư và Khương thiên sư thì thấy Tiểu A Tuế bỗng ngoắc tay gọi cô:

“Chuyện của ông thẩm phán tồi tệ kia xong rồi, tiếp theo A Tuế sẽ đưa chị đi tiêu trừ chấp niệm thực sự của chị.”

Liêu Tiểu Tuệ sững sờ.

Chấp niệm thực sự của cô?

“Bộ mặt thật của Lộc Sử Huân đã bị vạch trần, chỉ cần người đàn ông kia nhận lại phán quyết xứng đáng, tôi sẽ không còn chấp niệm nữa.”

Liêu Tiểu Tuệ nói vậy, nhưng lại thấy Tiểu A Tuế nhìn mình, nghiêm túc lắc đầu:

“Không, chị có.”

A Tuế nói chị có, là chị có.

Khương Hủ Hủ cũng nhìn tiểu nha đầu, mơ hồ đoán được cô bé định làm gì.

Quay đầu nhìn ra cửa, người cũng sắp đến rồi.

Như để đáp lại suy nghĩ của cô, chỉ thấy cửa hông của trường quay mở ra, một nhân viên đưa một đôi vợ chồng già bước vào.

Đôi vợ chồng già đó chính là cha mẹ của Liêu Tiểu Tuệ trước đó ngồi biểu tình tĩnh tọa ở cổng tòa án.

Họ nghe theo gợi ý của luật sư tìm đến đài truyền hình, nhưng làm cách nào cũng không vào được cổng chính, lúc đang sốt ruột thì may mắn có một ngôi sao đi ngang qua, biết được tình cảnh của họ nên chủ động nói đỡ với người của đài truyền hình để đưa hai người vào.

Hai người vốn dĩ nhắm vào thẩm phán Lộc Sử Huân, họ đã nghĩ kỹ rồi, dù có quỳ gối van xin cũng phải cầu xin đối phương sửa lại án sơ thẩm, không để cho tên súc sinh kia phải trả giá đính đáng, họ và con gái họ sao có thể nhắm mắt.

Nhưng họ không bao giờ ngờ tới, khi đẩy cửa bước vào trường quay, đập vào mắt họ lại là con gái mình đang đứng trên bục.

Hai người già không xem livestream, đều tưởng mình đang nằm mơ.

Liêu Tiểu Tuệ càng không ngờ cha mẹ sẽ tìm đến đây, ngẩn ngơ nhìn hai ông bà lão ở cửa, cho đến khi bên tai lại vang lên giọng nói của tiểu thiên sư:

“Ái chà, chấp niệm của chị tự tìm đến cửa rồi kìa.”

Liêu Tiểu Tuệ chưa kịp phản ứng, đã cảm thấy mình bị một bàn tay nhỏ bé đẩy nhẹ từ phía sau.

“Đi đi.” Giọng nói non nớt đó vang lên.

Liêu Tiểu Tuệ chỉ thấy người nhẹ bẫng, cả cơ thể theo bản năng bay về phía hai ông bà ở cửa.

Để đảm bảo tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy mình, tiện cho việc cô ta và Lộc Sử Huân đối chất, âm khí xung quanh cô đã bị cố ý tăng cường bằng bùa Kiến Âm, vì vậy hai ông bà cũng có thể nhìn thấy cô.

Khi thấy cô bay nhẹ nhàng về phía mình, hai ông bà lão sao có thể không hiểu đây là hồn phách của con gái.