Tiểu A Tuế hút một ngụm, hơi ngơ ngác lắc đầu: “Đâu có chua, ngọt mà.”

Văn Nhân Thích Thích bèn xoa đầu cô bé, lời lẽ thấm thía kiêm ý tứ sâu xa:

“Đợi con lớn lên, con sẽ nếm được vị chua thôi.”

Tiểu A Tuế nghiêng đầu: ???

Được rồi.

Dù sao thì cứ lớn lên sẽ giải quyết được mọi chuyện.

Định lý bất biến của người lớn, A Tuế hiểu mà.

Tiểu A Tuế nói muốn đi theo Hủ Hủ học không phải là nói suông.

Trong một tuần tiếp theo, Tiểu A Tuế ngoài việc triệu hồi Lâu Cốt mỗi ngày để thăm Diêm Vương thì thời gian còn lại đều bám theo Hủ Hủ tu luyện.

Cũng chính lúc này, cô bé mới được chứng kiến sức mạnh lĩnh vực của Hủ Hủ.

Trong lĩnh vực thời gian và không gian hoàn toàn tĩnh lặng, mọi quy tắc đều do Hủ Hủ định ra.

Bài học đầu tiên của Tiểu A Tuế khi vào lĩnh vực, chính là đánh nhau với tứ đại quỷ vương do ý thức của cô tạo ra.

Không chỉ là quỷ vương trong tưởng tượng, mà từ ngoại hình, quỷ khí, thực lực, chiêu thức… tất cả đều được mô phỏng y hệt thực tế.

Và lần này là một chọi bốn.

Trước đây Tiểu A Tuế có thể đánh bại ba đại quỷ vương, ngoài có Diêm Vương còn có sự hỗ trợ thần lực thỉnh thần mặt nạ của bà ngoại.

Nhưng trong không gian của Hủ Hủ, lại thực sự chỉ có một mình cô bé.

Thế là ngày đầu tiên Tiểu A Tuế đã bị đánh cho thừa sống thiếu chết.

Tiểu A Tuế vừa chịu đòn, vừa thầm thề khi trở về sẽ đi tìm bốn con quỷ vương đó đòi lại từng món nợ.

Cứ như thế bị đòn liên tục trong lĩnh vực nhiều ngày, cuối cùng cũng thành công một lúc đánh gục cả bốn con quỷ vương.

Tuy nhiên chưa kịp để Tiểu A Tuế vui sướng nhảy cẫng lên, thì đã thấy lĩnh vực trước mắt lại hiện ra bốn bóng người.

Không phải bốn vị quỷ vương, mà là những bóng dáng nhỏ bé hơn quỷ vương rất nhiều.

Nhưng khoảnh khắc nhận ra bốn bóng dáng vừa ngưng tụ, thân hình bé nhỏ luôn kiêu hãnh của Tiểu A Tuế, lần này lại hiếm khi, run lên một cái.

“Sư, sư phụ ạ…”

Không phải chỉ một sư phụ, mà là cả bốn sư phụ cùng nhau.

Tiểu A Tuế không kìm được nuốt nước bọt.

Hủ Hủ, tàn nhẫn quá.

Chương 370: A Tuế sụp đổ, rơi vào đau khổ

Bên ngoài lĩnh vực, Văn Nhân Thích Thích có chút lo lắng: “Như thế này có đánh hỏng con bé không?”

Trẻ con thì, có phải nên từ từ từng bước thì tốt hơn không?

Hủ Hủ nghe vậy khẳng định chắc nịch: “Sẽ không đâu.”

Mọi thứ trong lĩnh vực sinh ra từ ý thức của cô, mọi thứ trong lĩnh vực đều là sự mô phỏng hoàn hảo của thực tại.

Cô nắm giữ thời gian và không gian của lĩnh vực, mọi cảm giác cũng như những gì A Tuế học được bên trong đều sẽ là chân thực, còn mặt khác, những vết thương cô bé phải chịu, chỉ cần Khương Hủ Hủ muốn, cũng có thể đẩy nhanh tốc độ dòng chảy thời gian của vết thương, để cô bé nhanh chóng hồi phục như thường trong thời gian ngắn.

Khương Hủ Hủ tuy nhận lời dạy cô bé, nhưng bản thân cô cũng không có kinh nghiệm giảng dạy gì.

Nhưng cô vẫn nhớ quá trình “giảng dạy” trong lĩnh vực của bà ngoại Hồ Vương trước đây.

Thế nên, hồi trước cô học thế nào, thì sẽ để A Tuế học thế ấy.

Cái này chắc chắn không sai.

Văn Nhân Thích Thích nhìn dáng vẻ chắc chắn và tự tin của bảo bối nhà mình, mặc dù rất muốn nói Hủ Hủ nhà bà chắc chắn là đúng.

Nhưng Hủ Hủ à, có phải con quên mất con vừa là thiên tài huyền môn lại mang dòng máu bán yêu.

Nhìn một lần là học được thuật pháp mới, tố chất thân thể mạnh mẽ và chịu đòn giỏi của yêu tộc, cái này đâu phải ai cũng có.

Ít nhất theo quan điểm của Văn Nhân Thích Thích, bạn nhỏ A Tuế không có.

Thế là, sau khi trải qua thêm mười ngày trong lĩnh vực, trong khi thực tế chỉ trôi qua vỏn vẹn mười tiếng đồng hồ, Tiểu A Tuế lại ra ngoài với khuôn mặt bầm dập.

Ngồi xổm xuống đất, Tiểu A Tuế ôm lấy đầu gối gào khóc nức nở không báo trước:

“Sư phụ không thương A Tuế nữa hu oa!…”