“Bàn bạc xong xuôi rồi, hãy bảo luật sư của tôi đến gặp mọi người nói chuyện.”
Nói xong, tôi quay người định bước đi.
“Đứng lại!”
Chu Nhã Lan quát lớn.
Bà ta đứng phắt dậy, đi đến trước mặt tôi, trên mặt không còn chút khách sáo giả tạo nào nữa, chỉ còn lại sự khinh bỉ và ngạo mạn trần trụi.
“Ôn Tĩnh, tôi không quan tâm cô và A Ngôn trước đây có thỏa thuận gì.”
“Bây giờ, Nguyệt Nguyệt đã mang giọt máu của nhà họ Cố chúng tôi, cô, bắt buộc phải ly hôn.”
Bà ta cầm một tập tài liệu chuẩn bị sẵn từ trên bàn trà, ném phịch xuống trước mặt tôi.
“Đây là thỏa thuận ly hôn. Ký đi.”
“Chúng tôi sẽ cho cô một khoản tiền, một căn biệt thự, đủ để cô nửa đời sau không lo cơm áo.”
“Làm người, đừng có quá tham lam.”
Bà ta từ trên cao nhìn xuống tôi, giống như đang bố thí cho một kẻ ăn mày.
“Đừng vì tiền, mà hủy hoại tiền đồ của con trai tôi, cũng hủy hoại tương lai của cháu nội tôi.”
“Nếu không, nhà họ Cố chúng tôi, có thừa cách để cô trắng tay, bị đuổi ra khỏi cửa.”
**06**
Lời của Chu Nhã Lan như một nhát dao cắm thẳng vào tim tôi.
Nhưng tôi không chảy máu, chỉ thấy lạnh lẽo.
Hóa ra, đây mới là mục đích thực sự của việc họ gọi tôi đến đêm nay.
Không phải hòa giải, không phải áy náy.
Mà là đe dọa, là dụ dỗ.
Dùng cái mác “cháu đích tôn họ Cố” để ép tôi – người vợ cả này – phải thoái vị nhường ngôi.
Tôi nhìn khuôn mặt tràn ngập vẻ “vì nghĩ cho con trai” của bà ta, đột nhiên cảm thấy sự ích kỷ và bạc bẽo của Cố Ngôn thực sự đã được di truyền một cách hoàn hảo từ người mẹ này.
Tôi không thèm nhìn cái gọi là “thỏa thuận ly hôn” kia.
Chỉ ngẩng đầu, bắt lấy ánh mắt bà ta, rành rọt hỏi từng chữ:
“Cố phu nhân, nếu hôm nay tôi không ký thì sao?”
“Không ký?” Chu Nhã Lan cười khẩy, “Vậy cô cứ thử xem.”
“Một đứa con gái mồ côi không cha không mẹ, không có bối cảnh gia thế như cô, lấy cái gì ra để đấu với nhà họ Cố?”
“Chúng tôi có thể khiến A Ngôn giấu cô suốt 10 năm, thì cũng có thể khiến cô hoàn toàn biến mất khỏi cái thành phố này.”
Hay cho câu “hoàn toàn biến mất”.
Cuối cùng tôi cũng hiểu, tại sao những năm qua Cố Ngôn có thể duy trì lời nói dối một cách hoàn hảo như vậy.
Bởi vì đứng sau anh ta là một người mẹ vô cùng “biết điều” và “thủ đoạn” thế này đây.
Tôi bật cười.
Cười đến ứa nước mắt.
Tiếng cười của tôi khiến tất cả những người có mặt ở đó đều sững sờ.
“Cố phu nhân, bà tưởng Ôn Tĩnh tôi suốt mười năm qua, thật sự chỉ là một bà nội trợ chỉ biết nấu cơm ninh xương thôi sao?”
Tôi thu lại nụ cười, ánh mắt phút chốc trở nên vô cùng sắc bén.
Tôi không thèm đoái hoài tới bà ta nữa, sải bước đi thẳng tới trước mặt Cố Kiến Quân.
“Cố thúc thúc, chú là người làm kinh doanh, chúng ta hãy nói chuyện làm ăn đi.”
Từ trong túi xách, tôi lấy ra hai thứ.
Một cuốn sổ chứng nhận kết hôn màu đỏ.
Một tờ thỏa thuận giữ cổ phần thay đã hơi ố vàng.
Tôi nhẹ nhàng đặt chúng lên bàn trà trước mặt Cố Kiến Quân.
“Thứ nhất, cuốn sổ kết hôn này chứng minh tôi và Cố Ngôn là vợ chồng hợp pháp được pháp luật bảo vệ.”
“Bất cứ kẻ nào cố ý phá hoại cuộc hôn nhân của chúng tôi đều là kẻ thứ ba. Bất kỳ đứa con hoang nào sinh ra trong lúc cuộc hôn nhân này vẫn tồn tại, đều không có tư cách bước lên đài danh dự.”
“Thứ hai, bản thỏa thuận này, là do tôi và Cố Ngôn ký kết lúc công ty mới thành lập.”
“Giấy trắng mực đen ghi rõ ràng, trong số 60% cổ phần đứng tên Cố Ngôn, có 30% là thuộc về tôi.”
Giọng tôi không lớn, nhưng như từng quả mìn nổ tung trong phòng khách.
Mặt Chu Nhã Lan thoắt cái trắng bệch, bà ta lao tới định cướp lấy bản thỏa thuận, nhưng bị tôi đưa tay chặn lại.
“Cố thúc thúc, chú là một trong những người sáng lập công ty, thật giả của bản hợp đồng này, chú nhìn qua là biết.”
Cố Kiến Quân không nhúc nhích.

