“Kết quả của việc anh ‘tránh tị hiềm’, là 3 năm trời tôi không được thăng chức, mọi thành quả bị người khác cướp mất, lại còn bị cả công ty coi là một kẻ điên ảo tưởng về anh.”
“Nếu công khai sẽ khiến người ta nghi ngờ năng lực của tôi, vậy anh đối xử với tôi khắc nghiệt hơn các nhân viên khác, là có thể chứng minh được sự trong sạch của tôi sao?”
“Anh không phải đang bảo vệ tôi, anh chỉ đang bảo vệ cái danh tiếng của chính mình mà thôi.”
Sắc mặt Lý Tu ngày càng trắng bệch.
Có lẽ anh ta chưa bao giờ đặt mình vào vị trí của tôi để suy nghĩ những điều này.
Anh ta chỉ cảm thấy mình không ngoại tình, không thực sự phản bội tôi, mọi lựa chọn đều có lý do đường hoàng.
Nên tôi đáng lẽ phải thấu hiểu.
“Sau này anh sẽ sửa.”
“Nhưng tôi không cần nữa rồi.”
Tôi lách qua anh ta, kéo cửa phòng họp ra.
Bên ngoài có vài nhân viên đang đứng chờ báo cáo công việc.
Lần đầu tiên Lý Tu không màng đến ánh mắt của người khác, đưa tay níu lấy tôi.
“Hứa Đồng, người anh yêu luôn luôn là em.”
Hành lang lập tức chìm vào im lặng.
Câu nói này nếu nghe được sớm hơn một tháng, có lẽ tôi đã bật khóc.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ cúi xuống nhìn tay anh ta.
“Buông ra.”
Anh ta không nhúc nhích.
Chu Minh từ trong văn phòng bước ra, ánh mắt rơi vào tay Lý Tu.
“Giám đốc Lý, đây là Phương Chu.”
“Xin anh hãy tôn trọng nhân viên của tôi.”
Lý Tu cuối cùng cũng buông tay, nhưng lạnh lùng nhìn Chu Minh.
“Đây là chuyện giữa tôi và cô ấy.”
“Bây giờ thì không phải nữa rồi.”
Tôi bước đến đứng cạnh Chu Minh.
“Giám đốc Lý, nếu không có việc gì liên quan đến công việc, mời anh rời khỏi đây.”
Lý Tu nhìn tôi chằm chằm rất lâu.
Cuối cùng, anh ta nắm chặt chiếc nhẫn vào lòng bàn tay, lủi thủi một mình bước vào thang máy.
Tối hôm đó, tôi nhận được lời mời kết bạn từ Tô Yến.
Tin nhắn xác nhận chỉ có một câu.
【Đồng Đồng, mình muốn giải thích với cậu.】
Tôi ấn nút từ chối.
Chưa đầy 10 phút sau, cô ta xuất hiện dưới lầu nhà tôi.
**7**
Tô Yến đã đứng chờ trong mưa rất lâu.
Tôi vốn không định xuống nhà, nhưng cô ta liên tục gọi điện cho lễ tân, gây ảnh hưởng đến những cư dân khác.
Khi tôi bước ra sảnh, toàn thân cô ta ướt sũng, thảm hại hệt như tôi trong đêm liên hoan hôm đó.
“Đồng Đồng.”
Cô ta đỏ hoe mắt đi về phía tôi.
“Mình đã bị công ty đuổi việc rồi.”
Tôi không hề ngạc nhiên.
Lỗi sai số liệu của cô ta đã gây ra tổn thất thực tế, lại còn đùn đẩy trách nhiệm trong quá trình điều tra, công ty không thể nào giữ cô ta lại được.
Tô Yến cắn chặt môi.
“Những đồng nghiệp đó bây giờ đều đang chửi bới mình, nói là mình cố tình dắt mũi họ, khiến họ tưởng mình và Lý Tu là một cặp.”
“Nhưng mình chưa bao giờ tận miệng thừa nhận cả.”
“Vậy thì sao?”
“Bọn họ nghĩ thế nào, đâu phải là chuyện mình kiểm soát được.”
Tôi nhìn cô ta, cảm thấy câu nói này vô cùng quen thuộc.
Trước kia, mỗi khi công ty lan truyền tin đồn giữa cô ta và Lý Tu, cô ta cũng giải thích như vậy.
Cô ta không thừa nhận, chỉ là khoác áo của Lý Tu; không thừa nhận, chỉ là chuyển vào sống trong căn nhà của chúng tôi; không thừa nhận, chỉ là e thẹn cúi đầu khi người khác trêu chọc.
Cô ta hưởng thụ mọi đặc quyền mà sự hiểu lầm mang lại, nhưng lại đổ mọi trách nhiệm cho trí tưởng tượng của người khác.
“Cậu đến tìm mình, chỉ để nói những điều này?”
Tô Yến lắc đầu, giọng run rẩy.
“Mình đến để xin lỗi cậu.”
“Chuyện file tài liệu, mình thực sự không cố tình hãm hại cậu. Mình chỉ sợ mất việc, thấy tài khoản đăng nhập là của cậu, nên… nên mới không nói thật.”
“Cậu thừa biết Lý Tu sẽ bắt mình gánh tội thay cậu.”
Sắc mặt cô ta cứng lại.
“Mình không biết.”
“Cậu biết.”
Tôi bình thản vạch trần cô ta.

