Tôi đứng dưới sân khấu, bỗng cảm thấy mười năm qua giống như một bát canh đã ôi thiu.

Tôi tự tay bưng nó, không nỡ đổ đi.

Cuối cùng người bị bỏng chỉ có mình tôi.

Lục Cảnh Niên tiếp tục:

“Gần đây xuất hiện một số tin đồn không đúng sự thật, ảnh hưởng tới gia đình tôi. Hôm nay tôi muốn nhân cơ hội này nói một câu. Nhà họ Lục không nợ bất kỳ ai, cũng sẽ không để người khác dùng ác ý ép buộc.”

Có người dưới sân khấu nhìn tôi.

Hứa Miên Miên nhỏ giọng:

“Dì út, thôi đi. Đừng làm mọi người khó xử.”

Tôi nhìn nó.

“Con sợ rồi à?”

Nó nghiến răng.

“Con sợ sau này dì hối hận.”

Đúng lúc ấy, ngoài cửa đại sảnh vang lên một giọng già nua.

“Người nên hối hận không phải nó.”

Tất cả mọi người đồng loạt quay đầu.

Hứa Hoài Sơn chống gậy bước vào, bên cạnh là chú Chu.

Vẻ ung dung trên mặt Lục Cảnh Niên lập tức rạn nứt.

Anh vội xuống sân khấu.

“Hứa lão, sao ngài lại đích thân tới?”

Hứa Hoài Sơn không nhìn anh, trực tiếp đi đến trước mặt tôi.

“Vãn Vãn, mặt còn đau không?”

Tôi lắc đầu.

“Không đau.”

Ông giơ tay vuốt nhẹ tóc tôi, giọng không lớn.

“Con cháu nhà họ Hứa của tôi chịu ấm ức ở nhà người ta suốt mười năm. Hôm nay nếu tôi còn không tới, bà ngoại cháu nằm dưới đất cũng phải mắng tôi.”

Mẹ Lục nhỏ giọng hỏi:

“Vị này là?”

Có người nhận ra:

“Hứa Hoài Sơn. Hứa Hoài Sơn ở Nam Thành ấy.”

Cả đại sảnh im lặng đến mức chỉ còn tiếng ly chén chạm nhẹ vào nhau.

Lục Cảnh Niên bước tới.

“Hứa lão, trong chuyện này có hiểu lầm. Vãn Vãn là vợ tôi, vợ chồng cãi nhau thôi, không phiền ngài bận tâm.”

Hứa Hoài Sơn gõ mạnh cây gậy xuống sàn.

“Vợ? Cậu dùng tiền của nó để khởi nghiệp, dùng quan hệ của nó để mở đường, dùng sự nhẫn nhịn của nó để nuôi một người phụ nữ khác. Lục Cảnh Niên, cậu xứng nói hai chữ ấy sao?”

Mặt Lục Cảnh Niên trắng bệch.

Hứa Miên Miên vội nói:

“Ông Hứa, ông hiểu lầm dượng rồi. Những năm qua dì út chỉ ở nhà, không tham gia chuyện công ty.”

Hứa Hoài Sơn nhìn nó.

“Cô là Hứa Miên Miên?”

Nó lập tức tỏ vẻ ngoan ngoãn.

“Vâng.”

“Bố cô đang ở ngoài cửa.”

Biểu cảm trên mặt Hứa Miên Miên lập tức đông cứng.

Hứa Mạn từ cửa bên lao vào, nghe thấy câu ấy suýt vấp thảm.

“Hứa lão, con bé còn nhỏ, chuyện của người lớn đừng kéo nó vào.”

Một người đàn ông cao gầy bước vào đại sảnh.

Ông mặc áo khoác cũ, tay cầm một xấp giấy chuyển khoản.

Hứa Miên Miên nhìn thấy ông, giọng chói tai:

“Ông tới đây làm gì?”

Trong mắt người đàn ông bốc lửa.

“Tao tới xem thử tiền cấp dưỡng tao chuyển hàng tháng cho mày, sao cuối cùng lại biến thành dì út mày một mình nuôi mày.”

Hứa Mạn lao tới giật giấy.

“Ông câm miệng!”

Người đàn ông đẩy chị ta ra.

“Mười hai năm, bảy trăm hai mươi nghìn tệ. Hứa Mạn, cô không bỏ một xu nuôi con, tất cả đều đẩy cho Hứa Vãn. Cô còn mặt mũi mắng nó?”

Hứa Miên Miên lùi một bước, va vào người Lục Cảnh Niên.

Hứa Hoài Sơn quay sang mọi người.

“Hôm nay vốn là tiệc tri ân của nhà họ Lục, tôi không nên cướp lời. Nhưng vừa rồi Tổng giám đốc Lục nói nhà họ Lục không nợ bất kỳ ai. Tôi già rồi, nghe không nổi loại lời nói dối này.”

Chú Chu mở túi hồ sơ.

Từng tờ tài liệu được chiếu lên màn hình lớn.

Ghi chép tôi chuyển tiền cho Lục Cảnh Niên mười năm trước.

Chứng từ Lục Cảnh Niên thanh toán tiền mua nhà cho Hứa Miên Miên.

Bản chữ ghi lại đoạn thu âm Hứa Miên Miên ép tôi đăng lời xin lỗi.

Video hai người ôm hôn ở ga tàu cao tốc dừng lại ở khung hình rõ nhất.

Có người đặt ly rượu xuống bàn, âm thanh vang lên đặc biệt chói tai.

Mẹ Lục ôm ngực.

“Cảnh Niên… chuyện này không phải thật đúng không?”

Lục Cảnh Niên không trả lời.

Hứa Miên Miên vừa khóc vừa lắc đầu.

“Không phải như vậy. Là dì út không cần dượng nữa nên dượng mới chăm sóc con.”

Tôi cầm micro.