Tôi dẫn các dì vào nhà. Lúc này Khâu Nguyệt đang ngủ trong phòng ngủ của ba mẹ tôi. Tôi đẩy cửa phòng ra, Khâu Nguyệt nheo mắt nhìn tôi.

“Dậy đi, cầm đồ của cô rồi dọn ra ngoài.”

“Dựa vào cái gì? Đây là nhà của bạn trai tôi.”

Tôi cầm vali của cô ta kéo thẳng ra cửa. Khâu Nguyệt đi theo ra ngoài, rồi cô ta đẩy tôi một cái, còn bản thân thì ngồi phịch xuống đất, đầu đập vào khung cửa, ôm trán bắt đầu khóc.

Tôi ngây người…

“Nhiễm Nhiễm, tôi đã đồng ý dọn đi rồi, sao cô không cho tôi chút thời gian thu dọn?”

Cái gì vậy, lật trắng thay đen à?

Tôi đâu có đẩy cô ta, cô ta đẩy tôi rồi tự ngã, tình tiết này quen quá, chỉ thấy trong mấy phim ngắn.

Tôi có thể khẳng định cô ta cố ý. Quả nhiên, phía sau vang lên tiếng gầm của anh tôi.

“Kiều Nhiễm, em muốn làm gì?”

Anh tôi chạy tới đẩy mạnh tôi một cái. “Rầm” một tiếng, lưng dưới của tôi đập vào tay nắm cửa. Không phải là đau âm ỉ, mà giống như có một thanh sắt nung đỏ đâm thẳng vào thịt.

Lúc đó tôi co quắp dưới đất không đứng dậy nổi, mồ hôi lạnh chảy dọc theo thái dương. Tôi chống tay xuống sàn muốn nhích đi một chút, nhưng lưng dưới như bị xé toạc ra, đau đến mức cổ họng bật ra một tiếng rên trầm.

Anh tôi nhìn cũng không nhìn tôi, bế Khâu Nguyệt chạy thẳng đến bệnh viện.

Dì lao công hoảng sợ, muốn đỡ tôi nhưng lại không dám chạm vào.

Tôi tự mình gọi 120, tiện thể nhắn tin cho bạn cùng phòng xin giúp tôi nghỉ học một buổi.

Kết quả CT có rồi, bác sĩ chỉ vào phim chụp thở dài: “Đốt sống thắt lưng thứ ba rạn xương nhẹ, phải nằm đủ ba tuần. May mà chưa chèn vào dây thần kinh, nếu không thì phiền phức rồi.”

Tôi nằm trên giường bệnh, nhìn trần nhà ngẩn người. Ba mẹ đang công tác ở thành phố bên cạnh, tôi lướt danh bạ một vòng, cuối cùng gọi cho dì út.

4

Khi dì út và bà ngoại chạy tới, tôi vừa truyền dịch xong. Bà ngoại sờ vào phần lưng đang bó bột của tôi, nước mắt không ngừng rơi: “Nghiệp chướng mà! Lúc trước đã không nên để mẹ con…”

“Mẹ!” Dì út vội vàng ngắt lời bà, liếc mắt ra hiệu.

Thật ra tôi vẫn luôn thấy rất kỳ lạ, bà ngoại và dì út đối với anh tôi không lạnh không nhạt.

Không nói là ghét, nhưng cũng không thân, không muốn gần gũi cháu ngoại trai.

Kể cả lúc bà nội qua đời, để lại một khoản thừa kế lớn, tôi là người thừa kế duy nhất, ba tôi còn không có phần.

Anh tôi tức đến mức nhốt mình trong phòng ngủ mấy ngày không ra ngoài.

Dì út ở lại chăm sóc tôi, gọi điện cho mẹ tôi, báo chuyện tôi bị thương.

Tối hôm đó mẹ đã từ thành phố bên cạnh vội vàng trở về, nhìn thấy tôi thì mắt đỏ hoe. Dì út đã cho người thay khóa cửa. Mẹ ở lại bệnh viện chăm tôi ba ngày, cho đến khi bác sĩ nói có thể về nhà tĩnh dưỡng.

Mẹ đến trường xin nghỉ bệnh cho tôi.

Ai ngờ vừa vào cửa đã thấy anh tôi lại dẫn Khâu Nguyệt về nhà tôi.

Tôi rõ ràng cảm nhận được mẹ tức đến mức thở cũng không đều.

Khâu Nguyệt tủi thân nép sau lưng anh tôi.

“Mẹ, em gái đánh Nguyệt Nguyệt bị thương, con đưa cô ấy về dưỡng thương.” Kiều Tu Viễn mở miệng trước.

“Em gái con bị con đẩy đến rạn xương, con nói nó đánh người?” Mẹ tôi ném bệnh án vào mặt anh ta. “Kiều Tu Viễn, con có tư cách gì dẫn người ngoài vào nhà của Nhiễm Nhiễm?”

“Tại sao nó có nhà còn con thì không? Mẹ đúng là thiên vị!” Kiều Tu Viễn đỏ mắt gào lên.

“Căn nhà này là mua cho Nhiễm Nhiễm ở khi đi học, không liên quan gì đến con.” Mẹ chỉ ra cửa. “Bây giờ lập tức dẫn cô ta đi.”

Khâu Nguyệt lại bắt đầu khóc, thút thít nói: “Dì ơi, có phải dì chê cháu là người nông thôn không?”

Anh tôi trừng mắt nhìn mẹ tôi.

“Vậy lúc con đi học sao mẹ không mua nhà cho con? Tại sao mẹ thiên vị như vậy?”

“Kiều Tu Viễn, mẹ không muốn nói nhảm với con, con dẫn người đi đi, mẹ sẽ không để một người xa lạ ở trong nhà mẹ.”

“Im đi!” Tôi thực sự không nhịn nổi nữa. “Khâu Nguyệt, tôi gặp cô bốn lần thì cô khóc bốn lần, cô không mệt à?”

Khâu Nguyệt không để ý tới tôi, đôi mắt đẫm lệ nhìn mẹ tôi. “Dì ơi, dì không thể vì cháu là người nông thôn mà coi thường cháu chứ? Sau này cháu mới là con dâu nhà họ Kiều, Tu Viễn là hương hỏa duy nhất của nhà họ Kiều, sau này cái nhà này đều là của anh ấy.”

Mẹ tôi cũng đã ở bên bờ bùng nổ.

Mẹ hít sâu một hơi, chỉ ra ngoài cửa: “Cút.”

Anh tôi tức giận quay về phòng thu dọn đồ, dẫn Khâu Nguyệt đi, sập cửa rầm một tiếng.

Hơn ba tiếng sau, tôi nhận được điện thoại của Kiều Tu Viễn. “Kiều Nhiễm, em dám thay khóa?”

“Nhà là của tôi, tôi muốn thay thì thay.” Tôi cúp máy rồi chặn số.

Ngày hôm sau, thư ký công ty của mẹ gọi tới. “Lạc tổng, đại thiếu gia hôm nay nộp đơn xin nghỉ việc, ngài xem…”

“Duyệt, thanh toán lương đầy đủ.” Mẹ cúp máy, day trán thở dài.

Khi ba tôi đi công tác về, tôi đã có thể vịn tường đi lại. Ông nhìn lớp bột trên lưng tôi, mắt đỏ lên.

Mẹ tôi chộp lấy gối ôm ném thẳng về phía ông. “Kiều Cảnh Hồng! Ông xem ông nuôi dạy thằng con trai tốt của ông kìa!”

“Ông nhìn xem con gái tôi bị thương thành ra thế nào rồi? Trong lòng ông rốt cuộc có mẹ con tôi hay không?”

Ba tôi không dám né, chỉ nhỏ giọng nói: “Nhịn thêm mười tháng nữa… chỉ mười tháng nữa thôi.”