Anh quay người rời đi.

Tôi đóng cửa, dựa lưng vào cánh cửa rồi chậm rãi ngồi trượt xuống sàn.

Tôi thắng lần thứ hai.

Nhưng tôi vẫn chẳng vui chút nào.

7

Sau đó những căn nhà tôi ưng ý đều không thuê được.

Căn thứ nhất, chủ nhà đột nhiên nói không cho thuê nữa.

Căn thứ hai, môi giới bảo hợp đồng đang có tranh chấp.

Căn thứ ba, ban quản lý đột nhiên thông báo tầng trên chuẩn bị sửa chữa dài hạn.

Căn thứ tư, ngay cả tôi cũng rất hài lòng, vậy mà Kỷ Minh Đình lại đích thân đi xem cùng tôi một chuyến.

Hôm ấy tôi đứng ngoài ban công, cố tỏ vẻ bình thản.

“Chỗ này khá tốt.”

Kỷ Minh Đình đứng phía sau, thản nhiên nhìn quanh một vòng.

“Buổi tối sẽ ồn.”

“Tôi có thể đeo nút tai.”

“Cửa hàng tiện lợi dưới nhà mở hai mươi bốn giờ, người ra vào phức tạp.”

“Có bảo vệ.”

“Em sợ tối, đèn ở khu vực thang máy quá tối.”

Tôi quay đầu nhìn anh.

Anh bình tĩnh phân tích từng khuyết điểm của căn nhà cho tôi.

Nhưng bỗng nhiên tôi cảm thấy chuyện này vô cùng kỳ quặc.

Không đúng.

Có gì đó không đúng.

Khi tôi thích anh, anh dạy tôi phải hiểu chuyện.

Đến khi tôi thật sự quyết định hiểu chuyện, hình như anh lại không vui.

Tôi hỏi:

“Anh không muốn tôi chuyển ra ngoài đúng không?”

Kỷ Minh Đình cụp mắt nhìn tôi rồi cười.

“Em nghĩ nhiều rồi.”

Tôi nói:

“Vậy tại sao anh cứ phải tìm vấn đề?”

“Vì những thứ đó thật sự là vấn đề.”

“Nhưng đây là chuyện của tôi.”

“Với tư cách anh trai, anh có thể giúp em tham khảo.”

“Kỷ Minh Đình.”

Anh nhìn tôi, không nói.

Tôi nói từng chữ:

“Tôi không thể sống ở nhà họ Kỷ cả đời.”

Ý cười trên mặt Kỷ Minh Đình nhạt đi.

“Ai nói?”

Tôi sững người.

Anh bước về phía trước một bước.

Giọng anh vẫn không nặng, nhưng chẳng hiểu sao lại khiến người khác cảm thấy khó thở.

“Ai nói với em rằng em không thể sống ở nhà họ Kỷ cả đời?”

Tôi theo bản năng lùi lại, lưng chạm vào lan can ban công.

Gió thổi xuyên qua khoảng cách giữa chúng tôi.

Tôi chợt nhớ đến rất nhiều năm trước, anh nắm tay tôi rồi nói với người khác:

“Em gái tôi.”

Câu nói ấy từng bảo vệ tôi.

Sau này cũng chính nó trói buộc tôi.

Tôi nhỏ giọng:

“Không ai nói cả.”

“Là tự tôi phải hiểu.”

Kỷ Minh Đình nhìn tôi rất lâu.

Sau đó anh hỏi:

“Vậy đây là lý do gần đây em không gọi anh là anh trai?”

Tôi không trả lời.

Anh lại hỏi:

“Cũng là lý do em không đợi anh về, không nhận đồ anh tặng, bắt đầu tìm nhà?”

Đầu ngón tay tôi lạnh ngắt.

Thì ra anh biết hết.

Cũng phải.

Sao Kỷ Minh Đình có thể không biết?

Anh giỏi nhất là phát hiện tôi có gì đó không ổn.

Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần tâm trạng tôi thay đổi một chút, anh luôn là người đầu tiên nhận ra.

Đột nhiên tôi cảm thấy rất mệt.

Tất cả cảm xúc dồn lên trong khoảnh khắc ấy.

Tôi nói:

“Đúng.”

“Tôi muốn chuyển ra ngoài.”

“Sau này tôi cũng muốn ít gặp anh hơn.”

Kỷ Minh Đình im lặng vài giây.

“Tại sao?”

Câu hỏi này thật tàn nhẫn.

Tại sao?

Bởi vì tôi thích anh.

Bởi vì tôi không thể thích anh.

Bởi vì chú Kỷ và dì Kỷ coi tôi như con gái.

Bởi vì từ nhỏ anh đã nắm tay tôi lớn lên.

Bởi vì tất cả mọi người đều nói tôi là em gái của anh.

Bởi vì tôi đã hỏng mất rồi.

Tôi cụp mắt xuống, cố khiến giọng mình nghe thật bình tĩnh.

“Bởi vì tôi muốn bình thường hơn một chút.”

Kỷ Minh Đình hỏi:

“Em có chỗ nào không bình thường?”

Cuối cùng tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Khoảnh khắc ấy, đột nhiên tôi không muốn giả vờ nữa.

Không muốn tiếp tục làm Ôn Chiếu Ninh dịu dàng hiểu chuyện của nhà họ Kỷ.

Không muốn tiếp tục làm cô em gái ngoan ngoãn nghe lời của anh.

Tôi nói:

“Kỷ Minh Đình, trước đây tôi từng thích anh.”

Ánh mắt anh hơi thay đổi.

Tôi tiếp tục:

“Không phải kiểu em gái thích anh trai.”

Mỗi lần nói ra một chữ, tôi đều cảm thấy mình đang tự tay mổ phần mục nát nhất trong trái tim cho anh xem.