Anh chỉ nhìn một đôi giày thể thao mới một lần, tôi đã dùng tiền tiết kiệm của mình mua cho anh.
Anh thích Cristiano Ronaldo, tôi một mình mua vé máy bay ra nước ngoài xin chữ ký của anh ấy.
Anh thích siêu xe, tôi liền nài nỉ ba mẹ mua cho anh…
Anh đẹp trai, học giỏi, là nam thần của trường, có rất nhiều cô gái thích.
Tôi luôn nghĩ anh chỉ xem tôi như em gái nên không dám vượt giới hạn.
Nhưng vào kỳ nghỉ hè sau khi tốt nghiệp cấp ba, người vốn thích những trò mạo hiểm kích thích như anh lại đột nhiên thay đổi, ngoan ngoãn ở nhà nghe lời tôi.
Anh bắt đầu xoay quanh tôi, thậm chí tôi ra ngoài xem phim với bạn học anh cũng đi theo.
Anh nói là để bảo vệ tôi, tránh tôi yêu sớm.
Nhưng chính tối hôm đó, anh lại gõ cửa phòng tôi, đỏ mặt nhìn tôi nói:
“Nếu muốn yêu sớm thì yêu với anh đi? Đừng yêu người khác, anh không yên tâm.”
Cứ như vậy, chúng tôi giấu ba mẹ yêu nhau suốt bốn năm thời học sinh.
Vừa tốt nghiệp đại học, tôi đã nói với ba mẹ rằng tôi thích Cố Tây Châu, muốn kết hôn với anh.
Ban đầu ba mẹ không đồng ý, tôi phải năn nỉ suốt ba tháng, nói rằng chuyện đã rồi, họ mới chấp nhận.
Dù là trước đây hay bây giờ, tôi đều yêu Cố Tây Châu đến phát điên.
Vì anh, tôi từ bỏ việc quản lý công ty, trở về làm nội trợ, vì anh mà vứt bỏ mọi lý tưởng, đặt toàn bộ sự chú ý của mình lên anh.
8
Nhưng ba tháng trước, tôi phát hiện anh ta đã có quan hệ với Đỗ Tuyết.
Thậm chí…
Tôi cúi đầu nhìn Cố Tây Châu đang quỳ trước mặt mình, vẻ mặt vô cảm hỏi anh ta:
“Anh nói sẽ đối xử tốt với tôi và đứa bé?”
Cố Tây Châu tưởng tôi đã mềm lòng, vội vàng gật đầu liên tục.
“Anh sẽ liều cả mạng để đối tốt với em và con!”
Nghe anh ta nói vậy, mắt tôi lập tức đỏ lên, cảm xúc mất kiểm soát khiến nước mắt không ngừng rơi xuống.
Tất cả mọi người đều nghĩ tôi đã bị anh ta làm cảm động.
Ngay cả Cố Tây Châu cũng nghĩ như vậy.
“Vậy trước đây anh có phải cũng từng liều mạng đối tốt với Đỗ Tuyết và đứa con trai bảy tuổi của cô ta không? Lúc đứa bé sinh ra, anh có bế nó dỗ dành không? Có đọc truyện cho nó nghe không? Có đưa nó đi công viên giải trí không?”
Sắc mặt Cố Tây Châu lập tức trắng bệch.
Những người khác nghe lời tôi thì hoàn toàn ngơ ngác.
“Khinh Ngữ, chẳng phải Cố Tây Châu mới quen Đỗ Tuyết ba tháng thôi sao? Sao lại từng bế con trai cô ta lúc mới sinh được?” Tiểu Vũ bước lên hỏi tôi.
Nói rồi, sắc mặt cô chợt biến đổi:
“Không phải là như tôi nghĩ đấy chứ?”
Tôi không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào Cố Tây Châu.
Anh ta cúi đầu, không dám nhìn tôi, cho đến khi dì giúp việc nhà tôi dẫn theo một cậu bé bước vào.
Cậu bé vừa nhìn thấy Cố Tây Châu liền cười chạy tới ôm lấy anh ta, lớn tiếng gọi:
“Ba! Sao hôm nay ba không đến đón con?!”
Tiếng “ba” vừa vang lên, sắc mặt tất cả mọi người đều thay đổi.
Đặc biệt là ba mẹ tôi.
Họ hoàn toàn không ngờ người đã kết hôn với tôi tám năm lại có một đứa con trai bảy tuổi bên ngoài.
Thấy chuyện bại lộ, Đỗ Tuyết cũng không còn che giấu nữa, bước tới kéo Cố Tây Châu đứng dậy:
“Tây Châu, anh sợ cô ta làm gì? Anh cứ ly hôn với Tống Khinh Ngữ đi! Đến lúc đó anh còn được chia một nửa tài sản nhà họ Tống, khi ấy chúng ta cũng không cần nhìn sắc mặt gia đình họ nữa, gia đình ba người chúng ta có thể đoàn tụ rồi!”

