Tôi nhìn sang Hạ phu nhân: “Ban nãy bà nói nhà tôi không nuôi nổi ba đứa trẻ?”
Hạ phu nhân ưỡn thẳng lưng: “Chẳng lẽ không phải?”
Mẹ tôi lạnh lùng nói: “Nhà tôi thanh bần, nhưng không bán con gái, cũng không bán cháu ngoại.”
Hạ phu nhân sượng mặt: “Cô Trương, cô ăn nói cho tử tế.”
Bố tôi bước đến cạnh mẹ: “Chúng tôi đã rất tử tế rồi.”
Cố Minh Yên vội vàng khuyên can: “Cô chú ơi, mọi người đừng cãi nhau nữa. Thật ra nhà họ Hạ chỉ muốn cho những đứa trẻ một cuộc sống tốt hơn thôi.”
Tôi hỏi cô ta: “Cuộc sống tốt hơn là để cô làm mẹ kế à?”
Sắc mặt cô ta trắng bệch: “Chị Thanh Lê!”
Tôi nói: “Đừng gọi tôi là chị, mẹ tôi chỉ sinh ra mình tôi thôi.”
Hạ Văn Châu lên tiếng: “Minh Yên, em ra ngoài trước đi.”
Cố Minh Yên không thể tin nổi: “Văn Châu, em đến đây để giúp anh mà.”
“Ra ngoài.”
Nước mắt cô ta lại chực trào.
Mẹ tôi nhìn cô ta: “Cố tiểu thư, khóc không giải quyết được vấn đề đâu.”
Nước mắt của Cố Minh Yên sống chết bị kìm lại.
Hạ phu nhân tức tối: “Văn Châu, con bảo Minh Yên ra ngoài làm gì? Người thực sự phải ra ngoài là Thẩm Thanh Lê. Nó đang xúc động, căn bản không thích hợp để nói chuyện.”
Tôi bật cười: “Nhà của tôi, mà bà bắt tôi ra ngoài?”
Bố tôi đi thẳng ra mở toang cửa: “Hạ phu nhân, mời.”
Hạ phu nhân ngớ người: “Ông đuổi tôi?”
Bố tôi đáp : “Đúng.”
Hạ phu nhân nhìn sang Hạ Văn Châu: “Mày cứ đứng nhìn họ đối xử với tao như vậy sao?”
Hạ Văn Châu trầm giọng: “Mẹ, mẹ không nên đến đây.”
“Tao làm vậy là vì ai?”
“Vì chính mẹ.”
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng trong giây lát.
Hạ phu nhân không dám tin vào tai mình: “Mày nói cái gì?”
Hạ Văn Châu nhìn bà ta: “Mẹ không phải vì những đứa trẻ, mẹ vì thể diện của nhà họ Hạ.”
“Mẹ sợ Thanh Lê phá thai, cũng sợ cô ấy sinh con ra rồi không nghe theo sự sắp đặt của mẹ.”
Hạ phu nhân giơ tay chỉ thẳng vào mặt anh ta: “Tao nuôi mày lớn chừng này, bây giờ mày vì nó mà cãi lại tao?”
Mẹ tôi chắn trước mặt tôi: “Hạ phu nhân, đừng có dạy dỗ con trai ở nhà tôi.”
Hạ phu nhân tức đến mức không nói nên lời.
Cố Minh Yên đột nhiên bước tới trước mặt tôi: “Chị Thanh Lê, nếu chị muốn, em có thể rút lui. Em cũng có thể giúp chị khuyên dì chấp nhận chị.”
Tôi nhìn cô ta: “Cô rút lui?”
“Vâng.”
“Vậy thì bây giờ trước mặt tất cả mọi người ở đây, cô nói đi, nói rằng cô chưa bao giờ muốn gả cho Hạ Văn Châu.”
Môi Cố Minh Yên trắng bệch.
Hạ Văn Châu nhìn cô ta.
Hạ phu nhân cũng nhìn cô ta.
Tôi tiếp tục nói:
“Cô nói đi, những bức ảnh cô đăng hôm qua chỉ là cố tình gây hiểu lầm.”
“Cô nói đi, cái tài khoản ảo trong nhóm cơ quan tôi không liên quan gì đến cô.”
Cô ta cắn chặt môi, không thốt ra được nửa chữ.
Mẹ tôi nhíu mày: “Nhóm cơ quan gì cơ?”
Tôi siết nhẹ tay mẹ: “Không sao đâu mẹ, con xử lý xong rồi.”
Bố tôi nhìn Hạ Văn Châu: “Hạ tiên sinh, người nhà họ Hạ các anh bắt nạt con gái tôi đến mức này, mà còn dám đòi con sao?”
Hạ Văn Châu cúi gầm mặt: “Cháu xin lỗi.”
Bố tôi nói: “Ba chữ này quá nhẹ.”
Hạ Văn Châu không phản bác.
Hạ phu nhân cười lạnh: “Các người làm giá cái gì? Nếu không có nhà họ Hạ, Thẩm Thanh Lê một đời chồng mang theo ba đứa con, sau này ai thèm rước nó?”
Mẹ tôi giơ tay chỉ ra cửa: “Cút ra ngoài.”
Hạ phu nhân còn định nói thêm.
Từ ngoài cửa bỗng truyền đến một giọng nữ trầm ổn:
“Ai nói không có người thèm rước con bé?”
Khương Ánh Đường bước vào. Phía sau là Lương Khải Minh và Hứa Tri Ý.
Sắc mặt Hạ phu nhân biến đổi: “Khương Đổng?”
Khương Ánh Đường không thèm nhìn bà ta lấy một cái, đi thẳng tới trước mặt mẹ tôi: “Cô Trương, đã lâu không gặp.”
Vành mắt mẹ tôi hơi đỏ: “Ánh Đường.”
Hạ phu nhân chấn động: “Hai người quen nhau?”
Khương Ánh Đường lãnh đạm cất tiếng: “Hơn hai mươi năm trước, không có cô Trương thì không có tôi của ngày hôm nay.”

