Anh ta trừng mắt nhìn chằm chằm vào tờ đơn ly hôn, như muốn dùng ánh mắt đốt cháy nó.
“Tống Dao, em điên rồi! Chỉ vì anh không về nhà ba ngày mà em đòi ly hôn? Còn bắt anh ra đi tay trắng?”
Trên mặt anh ta hiện rõ vẻ không thể tin nổi.
Mẹ chồng cũng lao tới, giật phăng tờ giấy.
Bà ta chỉ nhìn thoáng qua tiêu đề đã tức đến run bần bật.
“Ly hôn? Cô dám! Nhà họ Trần chúng tôi không có đàn bà ly hôn, chỉ có góa phụ thôi!”
Bà ta vò nát tờ giấy, ném thẳng vào mặt tôi.
“Cái đồ đàn bà độc ác! Có phải cô sớm đã mong nhà tôi lụn bại rồi không! Tôi nói cho cô biết, chừng nào tôi còn sống, cô đừng hòng bước chân ra khỏi nhà họ Trần!”
Cục giấy ném trúng mặt, tôi không thấy đau.
Thậm chí tôi còn chẳng buồn chớp mắt.
Nhìn bộ dạng tức tối của hai mẹ con họ, tôi thấy thật nực cười.
Đến tận lúc này, họ vẫn tưởng mình nắm lý lẽ.
Họ vẫn tưởng tôi là cô Tống Dao ngoan ngoãn, dễ bị họ thao túng như xưa.
“Tôi có điên hay không, trong lòng anh rõ nhất mà?”
Tôi nhìn Trần Thụy, giọng điệu tĩnh lặng như mặt nước hồ thu.
“Ba ngày nay, anh đi đâu?”
“Làm gì?”
“Có cần tôi mở video lên cho mọi người cùng xem không?”
Video.
Hai chữ này như sấm sét đánh thẳng vào đầu Trần Thụy.
Sự tức giận và kiêu ngạo trên mặt anh ta đóng băng ngay tức khắc.
Thay vào đó là sự hoảng loạn và chột dạ không thể giấu giếm.
“Em… em nói bậy bạ gì đấy! Video gì chứ!”
Anh ta vẫn cố ngụy biện.
Tôi không cho anh ta cơ hội nữa.
Tôi lấy điện thoại ra, mở đoạn video lên.
Quán đồ nướng, khói bốc nghi ngút, cảnh đút đồ ăn dịu dàng.
Tôi quay màn hình điện thoại về phía mẹ chồng.
“Mẹ, chẳng phải mẹ muốn biết sao?”
“Mẹ xem đi, cậu con trai quý hóa của mẹ, ba ngày nay bận rộn ‘sự nghiệp’ gì đây.”
Ánh mắt Trương Mai rơi vào màn hình điện thoại.
Khi nhìn rõ hình ảnh trong video, biểu cảm của bà ta đặc sắc vô cùng.
Đầu tiên là ngỡ ngàng, sau đó là sững sờ, cuối cùng hóa thành trắng bệch.
Bà ta há miệng định nói gì đó, nhưng không thốt nên lời.
Bà ta run rẩy chỉ vào Trần Thụy, rồi chỉ vào tôi, cuối cùng hít sâu một hơi, bắt đầu giở trò chí phèo.
“Đây… đây chắc chắn là hiểu lầm!”
“Bây giờ công nghệ hiện đại, video cũng có thể làm giả cơ mà!”
“Chắc chắn là con khốn này thấy thằng Thụy nhà tôi giỏi giang nên cố tình quyến rũ nó!”
Bà ta đẩy tôi ra, túm lấy cánh tay Trần Thụy.
“Con trai, nói cho mẹ biết, cái này là giả đúng không? Là con hồ ly tinh đó hãm hại con!”
Môi Trần Thụy run lập cập, mồ hôi lạnh túa ra.
Anh ta nhìn tôi, trong mắt lần đầu tiên hiện lên sự sợ hãi.
Anh ta biết tôi không nói đùa.
Bố tôi, người vẫn luôn im lặng nãy giờ, cuối cùng cũng lên tiếng.
Ông đứng dậy, đi đến trước mặt Trần Thụy.
Ông không nói gì, chỉ tĩnh lặng nhìn anh ta.
Ánh mắt ấy bình thản nhưng lại mang áp lực ngàn cân.
Bố tôi tung hoành thương trường mấy chục năm, cái uy lực không giận mà uy đó, cỡ Trần Thụy làm sao chịu nổi.
“Bố… bố vợ, xin bố nghe con giải thích, đây thật sự chỉ là hiểu lầm…”
Giọng Trần Thụy đã mang theo tiếng khóc nức nở.
“Tôi không cần cậu giải thích.”
Giọng bố tôi lạnh buốt thấu xương.
“Tôi chỉ hỏi cậu một câu.”
“Tờ thỏa thuận này, cậu ký hay không ký?”
Người Trần Thụy run như cầy sấy.
Tất nhiên anh ta không muốn ký.
Ký rồi, anh ta sẽ chẳng còn gì trong tay.
Căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố chúng tôi đang ở là do bố tôi mua đứt, đứng tên tôi.
Chiếc Porsche anh ta đang đi là của hồi môn của tôi.
Công ty nơi anh ta đang làm Giám đốc, bố tôi là một trong những cổ đông lớn nhất.
Từng đồng trong thẻ ngân hàng của anh ta gần như đều liên quan đến tôi.
Cái gọi là “Hợp đồng tiền hôn nhân”, năm đó chính anh ta tự đề nghị ký để chứng minh mình không tham tiền của nhà họ Tống.

