Tôi nhìn những ống dẫn trên người Tiểu Bạch.
Nhưng nó lại chậm rãi chớp mắt với tôi.
Giống như đang nói:
Đừng sợ.
Tôi nghiến răng.
“Hệ thống.”
【Có mặt.】
“Điều trị cấp cao, sử dụng cho Tiểu Bạch.”
【Khoảng cách hiện tại có thể thực hiện.】
【Xác nhận tiêu hao toàn bộ điểm tích lũy?】
“Xác nhận.”
Ánh sáng vàng phóng ra khỏi lòng bàn tay tôi, lao vào cơ thể Tiểu Bạch.
Lục Trầm Chu giật đứt những ống dẫn.
“Cô muốn chết!”
Tiểu Bạch lật người khỏi bàn phẫu thuật, nhẹ nhàng đáp xuống đất.
Nó vẫn rất gầy.
Xương sườn lộ rõ từng chiếc.
Nhưng nó đã đứng lên.
Đôi mắt xanh nhìn chằm chằm Lục Trầm Chu.
Nó há miệng.
“Meo.”
Trong cùng một giây, tất cả ổ khóa trong Hắc Tháp đồng loạt mở ra.
Lục Trầm Chu lùi nửa bước.
Tiểu Bạch từng bước tiến về phía hắn.
Hắn giơ tay lên, sức mạnh tinh thần giống như kim nhọn đâm thẳng vào đầu tôi.
Trước mắt tôi tối sầm.
Tôi nghe thấy Tần Dã gọi tên mình.
Tôi cũng nghe thấy Lục Trầm Chu đang cười.
“Các người cho rằng mình thắng rồi sao?”
Từ nơi sâu hơn dưới lòng đất vang lên một tiếng động lớn.
Giống như có thứ gì đó vừa thức tỉnh.
Lục Trầm Chu đầy máu trên mặt nhưng lại cười đến điên cuồng.
“Vị vua thật sự vừa mới mở mắt.”
Mặt đất nứt ra.
Không phải cách nói ví von.
Mà thật sự nứt ra.
Tầng một Hắc Tháp sụp xuống từ chính giữa. Lồng sắt, máy móc, bàn thí nghiệm, kể cả khuôn mặt đáng ghét của Lục Trầm Chu đều rơi xuống.
Tần Dã nắm lấy cổ tay tôi.
Béo Hổ cắn cổ áo phía sau tôi.
Tiểu Bạch đứng trên vai tôi, móng vuốt bám vào khe tường.
Chúng tôi treo trên nửa thanh dầm thép.
Bên dưới tối đen, không nhìn thấy đáy.
Sau đó, một con mắt mở ra.
Nó còn lớn hơn cả biển hiệu bệnh viện thú cưng.
Đồng tử thẳng đứng màu vàng.
Lạnh lùng quét lên phía trên.
Những vật thí nghiệm vừa rồi còn đang la hét lập tức nằm rạp xuống.
Ngay cả Béo Hổ cũng xù thành một quả bồ công anh màu cam.
Cổ họng tôi khô khốc.
“Đây lại là thứ gì?”
Sắc mặt Tần Dã khó coi.
“Vật thí nghiệm đầu tiên của Hắc Tháp, số không.”
“Là động vật gì?”
“Không biết.”
“Tình báo của khu an toàn các anh không thể hữu dụng hơn một chút sao?”
“Không có nhiều người từng nhìn thấy nó mà còn sống.”
Giọng nói của Lục Trầm Chu vang lên từ bên dưới.
“Số không không phải động vật.”
Hắn đứng trên một bệ đá vỡ. Áo blouse trắng đã rách, một bên tròng kính cũng vỡ nát.
Nhưng hắn lại cười vô cùng kích động.
“Nó là đáp án của thời tận thế.”
Một móng vuốt khổng lồ vươn ra từ bóng tối.
Vảy.
Lông vũ.
Gai xương.
Giống như có người cưỡng ép nhào nặn tất cả đau khổ của động vật thành một khối.
Khi số không bò lên, tôi nhìn thấy trên lưng nó dày đặc những vết sẹo phẫu thuật.
Có vết mới, có vết cũ.
Không có lấy một mảnh da thịt lành lặn.
Trên cổ nó có một chiếc vòng điều khiển khổng lồ.
Lục Trầm Chu nhấn đồng hồ đeo tay.
Chiếc vòng điều khiển phát sáng.
Số không đau đớn đâm mạnh vào bức tường.
Cả tòa Hắc Tháp rung chuyển.
“Đứng lên!”
Lục Trầm Chu hét:
“Giết bọn chúng!”
Số không cúi đầu.
Nó nhìn tôi.
Tôi cũng nhìn nó.
Hệ thống liên tục phát cảnh báo.
【Cảnh báo! Giá trị sinh mệnh của mục tiêu bất thường.】
【Cảnh báo! Tinh thần mục tiêu đã sụp đổ.】
【Cảnh báo! Ký chủ hiện không đủ điểm để điều trị.】
Tôi siết chặt thanh dầm thép.
Không có điểm.
Không có thuốc.
Tiểu Bạch nằm trên vai tôi, phát ra tiếng gừ nhẹ trong cổ họng.
A Hôi bò lên từ phía bên kia, chắn trước mặt tôi.
Trên người nó vẫn đang chảy máu.
“Nó… rất đau.”
“Tôi biết.”
“Cứu nó.”
Tôi nhìn vào mắt số không.
Trong đó không có vẻ hung dữ.
Chỉ có đau đớn.
Nhiều đến mức không thể chứa nổi.
Lục Trầm Chu vẫn đang hét:
“Số không! Thực hiện mệnh lệnh!”
Số không giơ móng vuốt lên, vỗ xuống phía chúng tôi.
Tần Dã ôm tôi lăn sang một bên.
Móng vuốt đập thủng mặt đất.
Đá vụn sượt qua mặt tôi.
Tôi bò dậy, huýt sáo về phía số không.
Không có tác dụng.
Chiếc vòng điều khiển đã lấn át tiếng còi của tôi.
Lục Trầm Chu cười lớn.
“Bác sĩ Lâm, cô không thể cứu được nó.”
“Nó không phải vật nuôi của cô.”
“Nó là vị thần do tôi tạo ra.”
Tôi lau máu trên mặt.
“Do anh tạo ra?”
Tôi nhìn những vết sẹo trên lưng số không.
“Có lẽ anh còn chẳng dám cắt móng cho nó.”
Sắc mặt Lục Trầm Chu tối sầm.
“Cô biết cái gì!”
“Tôi biết.”
Tôi nhặt một đoạn ống truyền dịch bị đứt trên mặt đất.
“Khi động vật đau đớn, chúng không thể nói tiếng người.”
“Chúng chỉ có thể cắn người, đâm đầu vào tường, run rẩy hoặc tự giấu mình đi.”
“Anh không hiểu nên nói chúng mất kiểm soát.”
“Anh không chữa được nên nói chúng là sản phẩm thất bại.”
Tôi từng bước tiến lên phía trước.
Tần Dã sốt ruột hét:
“Lâm Viên Viên, quay lại!”

