Ta trời sinh đã thích giả vờ, đặc biệt là giả vờ yếu đuối.

Hồi nhỏ, đệ đệ tranh con ngựa gỗ nhỏ với ta, ta đẩy nó một cái, quay đầu liền khóc còn lớn tiếng hơn nó.

A nương vừa hay trở về, lập tức cho đệ đệ một trận roi tre nhớ đời.

Sau này, ta được nhận về Hầu phủ.

Hầu phủ cái gì cũng tốt, chỉ có vị thiên kim giả kia thân thể chẳng được khỏe mạnh cho lắm.

Không chỉ đứng chẳng vững, động một chút là vành mắt đỏ hoe.

Hôm ấy, nàng ta đập vỡ miếng ngọc bội dưỡng mẫu để lại cho ta, rồi trốn sau lưng huynh trưởng.

Huynh trưởng tức giận trừng mắt nhìn ta:

“Tri Vi thân thể vốn có bệnh, ngươi vừa trở về đã gây chuyện thế này, cố ý khiến gia trạch không yên phải không?”

Ta chẳng thèm nghĩ ngợi, giơ tay tát thẳng vào mặt thiên kim giả.

Sau đó đột nhiên phun ra một ngụm máu lớn, cả người cứng đờ ngã ngửa ra sau.

“Phụ thân, mẫu thân, là huynh trưởng và muội muội ép chết con…”

Khoảnh khắc nhắm mắt lại, ta hài lòng nghe thấy tiếng đại ca hoảng sợ đến lạc giọng.

Muốn giả yếu trước mặt ta?

Hôm nay cô nãi nãi đây chết ngay trước mặt các ngươi cho xem!

1

Dưỡng mẫu từng dạy ta một tuyệt kỹ độc môn, ấy chính là nín thở.

Ban đầu, mỗi lần nín thở ta đều đỏ bừng cả mặt.

Còn bây giờ, ta đã có thể mặt không đổi sắc mà giả thành người sống nhưng chẳng khác gì người chết.

Ngụm máu vừa rồi cũng là do ta cắn vỡ túi máu đã giấu sẵn bên răng hàm.

Ta cảm giác được một ngón tay run rẩy đặt dưới mũi mình.

Sau khi phát hiện ta thật sự không còn hơi thở, Tang Minh Hiên hoàn toàn hoảng loạn.

“Mau đi mời đại phu!”

Tang Tri Vi vừa bị ta tát một cái đứng bên cạnh sốt ruột đến giậm chân:

“Đại ca, huynh nhìn nàng ta đi! Rõ ràng nàng ta đang giả vờ, còn dám đánh muội…”

Mặt Tang Minh Hiên trắng bệch vì sợ.

“Nàng ấy đã không còn thở nữa thì còn giả thế nào được? Vừa rồi nàng ấy đánh muội rõ ràng là tức giận đến cực điểm, dùng cạn chút sức lực cuối cùng!”

“Mau! Người đâu! Gọi phủ y!”

Chẳng bao lâu sau, phủ y xách hòm thuốc, gần như vừa bò vừa chạy vào.

Mẫu thân ta cũng nhận được tin, được nha hoàn dìu vội vàng chạy tới.

Vừa bước vào cửa, nhìn thấy máu tươi đầy đất, bà suýt nữa ngất xỉu.

Phủ y bắt mạch cho ta, chân mày càng lúc càng nhíu chặt.

Một lúc lâu sau, ông run rẩy quỳ xuống trước mặt mẫu thân:

“Phu nhân, Đại tiểu thư vì tức giận công tâm, uất kết trong lòng, tâm mạch đã có dấu hiệu đứt đoạn!”

“Nếu không phải chịu kích thích cực lớn, tuyệt đối sẽ không đến mức này!”

Mắt mẫu thân tối sầm, bà túm lấy hai huynh muội Tang Minh Hiên, nghiêm giọng chất vấn:

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Linh Nhi vừa mới trở về, sao lại chịu kích thích lớn đến vậy?”

Tang Minh Hiên ấp úng, mãi không nói được lời nào.

Tang Tri Vi thấy tình hình không ổn, lập tức quỳ xuống đất, khóc đến lê hoa đái vũ.

“Mẫu thân, người đừng trách đại ca, tất cả đều là lỗi của Tri Vi.”

“Con thấy miếng ngọc bội của tỷ tỷ có phẩm chất rất đẹp nên thuận miệng khen một câu.”

“Nào ngờ tỷ tỷ tưởng con muốn cướp đồ của tỷ ấy, nhất thời sốt ruột nên làm ầm lên, còn đánh Tri Vi… Đều là Tri Vi không tốt, Tri Vi không nên nói linh tinh khiến tỷ tỷ đau lòng.”

Nàng ta cố sức nghiêng mặt, muốn cho mọi người nhìn thấy chỗ mình vừa bị đánh.

Mẫu thân ta lại nhíu mày.

“Tri Vi, mẫu thân biết Linh Nhi trở về khiến trong lòng con không thoải mái. Nhưng con cũng không thể tùy tiện vu oan cho tỷ tỷ.”

Ban đầu Tang Tri Vi còn ngơ ngác.

Cho đến khi nha hoàn mang gương đồng nhỏ tới, nàng ta lập tức hét lên.

“Một chút dấu vết cũng không có? Sao có thể như vậy! Đại ca cũng nhìn thấy mà…”

Hồi nhỏ đệ đệ không nghe lời, ta thường âm thầm đổi đủ cách trị nó.

Đánh thế nào để nó đau mà lại không để lại dấu vết khiến A nương phát hiện, ta đã bỏ không ít công sức nghiên cứu.

Ta tính đúng thời cơ, chậm rãi tỉnh lại.

Sau đó khó nhọc bò đến bên miếng ngọc bội đã vỡ nát đầy đất, dùng tay cố gom từng mảnh lại.

“Mẫu thân, người đừng trách muội muội. Miếng ngọc bội này là thứ duy nhất A nương để lại cho con trước khi con lên kinh.”

“Bây giờ bị muội muội đập vỡ, coi như chứng minh con và nó hữu duyên vô phận.”

“Con trở về không phải để tranh giành đồ đạc với muội muội. Tất cả mọi thứ trong Hầu phủ con đều có thể không cần, con chỉ muốn trở về nhìn mẫu thân ruột thịt của mình một lần…”

Nói xong, ta cười thê lương, hai mắt trợn lên, lại ngất đi.

Ngay sau đó, tiếng khóc tan nát cõi lòng của mẫu thân vang tận trời xanh:

“Linh Nhi của ta!”

Bà không nhịn nổi nữa, xoay tay tát mạnh vào mặt Tang Minh Hiên.

“Nó là muội muội ruột của con! Nó chịu khổ ở quê suốt mười sáu năm, khó khăn lắm mới được về nhà, các con lại ép nó như thế này sao?”

“Người đâu, đưa Nhị tiểu thư đến từ đường quỳ! Không có lệnh của ta, bất kỳ ai cũng không được đến thăm!”