“Hôm nay chính là ngày nhà họ Lâm – gia tộc giàu nhất đón tôi về, phải làm sao bây giờ? Kiếp này tôi tuyệt đối không thể quay về.”
Trương Nhã Tâm lẩm bẩm với vẻ hoảng loạn.
Đột nhiên cô ấy nhìn về phía tôi, nhét miếng ngọc trong tay vào tay tôi.
“Dương Diễm, cậu nhất định sẽ giúp tớ đúng không? Cậu thay tớ đi đi!”
Tôi xót xa nhìn cái bánh nếp rơi dưới đất, không hề chê bai, nhặt lên tiếp tục nhét vào miệng.
Cô ấy lùi lại một bước, trong mắt hiện lên một tia ghét bỏ.
Ngay lúc đó, trước mắt tôi chợt hiện lên dòng bình luận lơ lửng:
【Nữ phụ còn chưa biết nữ chính vừa mới trọng sinh quay lại nhỉ? Kiếp trước nữ chính ngoan ngoãn quay về nhà hào môn, nhưng cha mẹ hoàn toàn không để tâm tới cô ấy, ngược lại là giả thiên kim được nuôi dưỡng như người thừa kế từ nhỏ lại rất được yêu thương.】
【Nữ chính kiếp trước vì muốn quay về nhà giàu đã đá nam chính một cú, nhiều năm sau nam chính hủy diệt cả nhà giàu kia, cùng nữ chính diễn một màn cưỡng chế tình yêu.】
【Đã trọng sinh rồi thì lần này có thể xem nữ chính mềm mại đáng yêu với nam chính thô lỗ viết nên truyện tình nơi nhà trọ nhỏ rồi, nghèo đến mức chỉ còn tình yêu thật ngọt ngào.】
Tôi ngây người nhìn những dòng chữ trước mắt, nhanh chóng bắt lấy từ “nhà giàu nhất”.
Chẳng phải điều đó có nghĩa là sau này tôi có thể ăn bánh nếp và gà rán thoải mái sao?
Tôi phấn khích nắm lấy tay Trương Nhã Tâm nói: “Tớ đồng ý!”
Cô ấy trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc.
Nhưng đoàn xe nhà họ Lâm đã đến, cô ấy không do dự mà đẩy tôi về phía đó.
Từng hàng siêu xe hiện ra trước mắt tôi, còn phô trương hơn cả trong phim truyền hình, ông trời thương xót tôi rồi, cuối cùng tôi cũng có ngày sống sung sướng.
Trương Nhã Tâm kéo tay tôi với vẻ ghét bỏ: “Xem cậu kìa, chưa gì đã lộ rõ vẻ háo danh. Nhà họ Lâm ngoài tiền ra thì chẳng có tình cảm gì đâu, họ giống như mấy kẻ biến thái chỉ biết ép cậu tiêu tiền.”
Nước mắt tôi lập tức rơi xuống, trong lòng thì vui mừng khôn xiết.
Đúng là sở thích lạ đời, làm ơn hãy ép tôi tiêu tiền thật nhiều vào!
Vừa xuống xe, cha mẹ họ Lâm nhìn thấy miếng ngọc trong tay tôi liền lau nước mắt cho tôi.
Khi được mẹ Lâm ôm vào lòng, tôi cảm nhận được sự mát lạnh từ những món trang sức kim cương trị giá hàng trăm triệu trên cổ và cổ tay bà.Page vân hạ tương tư
Mẹ Lâm lấy ra một chiếc thẻ từ trong túi xách: “Những năm qua con đã chịu khổ rồi, trong thẻ có mười triệu, không tiêu hết thì không được về nhà.”
Cha Lâm thì đưa ra một xấp giấy tờ chuyển nhượng: “Mấy căn biệt thự với xe này đều là của con, sau này con muốn làm gì thì làm, ba có đủ tiền nuôi con, không muốn đi làm cũng được.”
Tôi mừng rỡ nhận lấy, không thể kìm được nước mắt.
【Tôi ghen tị quá đi mất, bao giờ cha mẹ tôi mới “lăng nhục” tôi kiểu này nhỉ?】
【Bạn trên kia không thấy cha mẹ nhà họ Lâm không muốn để cô ta ra ngoài làm việc à? Họ thiên vị giả thiên kim đến nỗi dồn hết tài nguyên cho cô ta.】
【Đợi đấy, chờ đến khi gặp phải trà xanh giả thiên kim, nữ phụ sẽ biết thân biết phận ngay thôi.】
Trương Nhã Tâm mỉm cười tiến lại gần tôi nói: “Sợ đến phát điên rồi chứ gì? Tớ nói cho cậu biết, bây giờ có hối hận cũng muộn rồi.”
Tôi cảm kích cúi đầu chào cô ấy, sau đó theo cha mẹ lên chiếc xe Lincoln dài ngoằng.
Trên xe đầy ắp các loại đồ ăn vặt cao cấp, tôi lấy từng nắm lớn nhét vào miệng.
【Nữ phụ này đúng là không có tí khí chất nào, kiếp trước nữ chính vì giữ thể diện mà không động đến một miếng, lại còn bị cha mẹ nhà họ Lâm đem ra so sánh với Lâm Tử Du.】
Quả nhiên sau khi tôi ăn liền một lúc ba mươi miếng bánh ngọt.
Mẹ Lâm cuối cùng không thể chịu nổi nữa, trong mắt toàn là vẻ chán ghét: “Dương Diễm, con gái con đứa ăn uống không được thô lỗ thế, đúng là không lớn lên bên cạnh mẹ, khác xa Tử Du quá.”
Bình luận lại hiện ra:
【Cô ta sẽ bị chê đến mức không ngóc đầu lên nổi mất.】
Tôi cấu một cái vào đùi, ép ra nước mắt:
“Mẹ ơi, con đã ba ngày không được ăn gì rồi, đói quá không nhịn được nữa.”
“Sau này con nhất định sẽ học hỏi chị Tử Du thật tốt, con xin mẹ đừng đuổi con đi.”
Cha Lâm mắt đỏ hoe, dù ghét bỏ vẫn đưa tay xoa đầu tôi: “Con ngoan, con đã chịu khổ rồi, ở nhà họ Lâm này, không ai có thể đuổi con đi được.”
Mẹ Lâm áy náy tháo chiếc vòng ngọc phỉ thúy trên tay đeo vào tay tôi.
【Trời ơi, chiếc vòng này là đồ hồi môn của mẹ Lâm, kiếp trước nữ chính dùng đủ mọi thủ đoạn cũng không lấy được.】
【Nữ phụ này đúng là mặt dày, không giống nữ chính từ trước tới giờ chưa từng ăn đồ người khác cho với thái độ thương hại.】
Trương Nhã Tâm và tôi cùng lớn lên ở trại trẻ mồ côi, cô ấy thanh tao cao nhã, còn tôi thì ham ăn lười làm.
Con người ta không thể vì sĩ diện mà ngay cả tiền cũng không cần. Xe chạy vào một trang viên rộng cả ngàn mẫu.
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, tôi biết tương lai của mình sẽ lấp lánh như vàng.
Giả thiên kim Lâm Tử Du đang kéo vali chuẩn bị rời đi.
Mẹ Lâm ôm chặt cô ấy: “Tử Du con không thể đi, con đi rồi mẹ biết sống sao đây?”
Cha Lâm giữ cô ấy lại: “Tử Du, con là do ba mẹ một tay nuôi lớn, dù ai tới cũng không thể thay thế vị trí của con.”
Lâm Tử Du cau mày đẩy họ ra nói: “Ai nói con định đi? Có một dự án cần đi công tác. Nhà có thêm một người thì cũng chỉ là thêm một đôi đũa thôi, con sẽ không đuổi cô ta đi đâu.”
Bình luận lại hiện lên trước mắt tôi:
【Đây đúng là sự sỉ nhục trắng trợn, kiếp trước nữ chính nổi đóa một trận, kết quả bị giam cấm túc một tuần.】
【Với chỉ số thông minh của nữ phụ này, tôi cá là chưa đến năm phút sẽ bị đá ra ngoài.】

