“Trần Tư Mẫn, đừng được đằng chân lân đằng đầu! Chị Na cố gắng như vậy để tranh thủ thêm trợ giá cho nhà cô, cô còn dám mắng chị ấy?”
Tôi hừ lạnh, không trả lời.
Tôn Lệ Na nghẹn ngào nói:
“Không sao, tôi sẽ tiếp tục cố gắng tranh thủ trợ giá cao hơn.”
“Cố gắng để mỗi đồng nghiệp đều được hưởng phúc lợi Đoan Ngọ tốt nhất, đồng nghiệp có hoàn cảnh khó khăn cũng có thể hài lòng.”
Sau khi Tôn Lệ Na rời đi, đồng nghiệp vẫn cố tình vô ý cảm thán Tôn Lệ Na tốt thế nào, tiện thể dìm tôi không biết điều.
Tôi lười để ý, đứng dậy đi lấy nước ở phòng trà.
Trương Vũ vừa lấy nước quay lại bỗng nhiên cố ý đâm mạnh vào tôi.
Nước sôi trong cốc không lệch chút nào đổ thẳng lên tay tôi, lập tức làm đỏ một mảng.
Trương Vũ cười nhăn nhở.
“Ôi, không cẩn thận thôi, đừng để bụng nhé.”
Tôi xoa chỗ bị bỏng đỏ, ngẩng đầu nhìn camera giám sát ở góc tường.
“Cố ý hay không cẩn thận, trích xuất camera là biết.”
“Nếu là cố ý, chúng ta gặp nhau ở đồn cảnh sát.”
Trương Vũ không cười nổi nữa, nghiến răng nghiến lợi với tôi.
“Trần Tư Mẫn! Cô to gan thật đấy! Chút chuyện cỏn con cũng muốn lôi lên đồn cảnh sát?”
“Cô có thời gian lười biếng, tôi không rảnh đi theo cô đâu. Tôi còn cả đống việc!”
Tôi cười lạnh, vừa định phản bác thì Hà Thụy Chính nghe thấy tiếng động đi tới.
Ánh mắt ông ta rơi lên người tôi.
“Đừng cãi nữa. Trần Tư Mẫn, theo tôi vào văn phòng một chuyến.”
4
Hà Thụy Chính ngả người ra sau, dựa hẳn vào ghế làm việc.
“Tư Mẫn à, tôi biết vì chuyện bánh ú mà cô và đồng nghiệp đều không vui.”
“Đã là đồng nghiệp với nhau thì dĩ hòa vi quý mà.”
Tôi nói thật:
“Lãnh đạo, anh từng ăn bánh ú nhà tôi rồi. Anh nên biết 3 tệ căn bản không mua được chất lượng này.”
“Nếu công ty bằng lòng thêm chút tiền, tôi có thể thuê thêm vài người phụ mẹ tôi, cố gắng làm đơn nhanh nhất có thể.”
“Nhưng mức tiền còn không đủ giá vốn, tôi không thể bán rẻ tâm huyết của mẹ tôi.”
Trên mặt Hà Thụy Chính lộ vẻ khó xử.
“Tôi nói thật vậy. Năm nay công ty cũng rất khó khăn, tạm thời không có nhiều ngân sách cho phúc lợi Đoan Ngọ.”
“Vì vậy mới nghĩ đưa nhà cô một khoản tiền trước, làm ra trước đã. Chờ công ty thu hồi vốn, chúng tôi sẽ lập tức bù phần chênh lệch.”
“Nếu vẫn không được, tôi hứa với cô, giới hạn mỗi nhân viên nhiều nhất mua 6 cái, để nhà cô đừng lỗ quá nhiều, được không?”
Tôi nghe xong, trực tiếp bật cười.
“Lãnh đạo, không có tiền thì đừng sĩ diện hão, còn muốn lấy đồ của người khác làm màu.”
Hà Thụy Chính ngồi thẳng dậy, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.
“Cô biết cái gì! Gần đây công ty đang đàm phán một thương vụ lớn, liên quan tới doanh thu nửa cuối năm.”
“Nếu trong thời gian này có lời đồn nào ảnh hưởng đến hình ảnh công ty, làm ảnh hưởng hợp tác thì sao!”
Ông ta nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh băng, giọng điệu mang theo uy hiếp.
“Tôi nói thẳng ở đây. Nếu biết điều thì mau bảo mẹ cô bắt đầu làm bánh ú cho công ty.”
“Nếu không thì cẩn thận chén cơm của cô.”
Tôi cười ha ha.
“Công ty như vậy, tôi cũng không cần phải ở lại.”
“Anh sa thải tôi đi, cứ theo trình tự pháp luật mà bồi thường là được.”
Hà Thụy Chính tức đến mức toàn thân phát run.
“Trần Tư Mẫn, đừng rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!”
Tôi không để ý tới Hà Thụy Chính đang tức đến mất kiểm soát, nghênh ngang rời đi.
Ngày hôm sau, tôi nhận được cuộc gọi của mẹ. Bà vừa khóc vừa nói:
“Tư Mẫn, xảy ra chuyện rồi! Có người muốn tố cáo nhà mình kinh doanh không giấy phép, bán bánh ú trái phép!”
“Mẹ có thể phải ngồi tù, phải làm sao đây?”
Tôi vội an ủi mẹ:
“Mẹ, yên tâm. Đối phương chỉ đang dọa mẹ thôi. Chúng ta đều là công dân tuân thủ pháp luật, sẽ không vì bán bánh ú mà ngồi tù đâu.”
Giọng mẹ run rẩy.
“Đối phương nói rồi, chỉ cần mẹ chịu bán cho họ bánh ú giá 3 tệ một cái, họ sẽ cân nhắc không báo cảnh sát.”
“Hay là mẹ đồng ý yêu cầu của họ nhé? Dù sao mẹ làm bánh ú vốn cũng không vì tiền, nếu phải ngồi tù thì được chẳng bù mất.”
3 tệ.
Đầu óc tôi ong lên.
Công ty vì 3 tệ này mà lại dọa mẹ tôi thành ra như vậy!
Tôi tức giận xông vào phòng họp.
Chỉ thấy Hà Thụy Chính ngồi chính giữa.
Tôn Lệ Na đang đứng trước PPT quỹ quan tâm nhân viên, lấy nhà tôi làm ví dụ để tuyên truyền.
Thấy tôi tới, sắc mặt Hà Thụy Chính trầm xuống, quát tôi:
“Không thấy chúng tôi đang tiếp khách quan trọng à, ra ngoài!”
Tôi phẫn nộ chất vấn Hà Thụy Chính.
“Có phải các người tố cáo mẹ tôi kinh doanh không giấy phép, dọa bà ấy sẽ báo cảnh sát không?”
Tôn Lệ Na tỏ vẻ ấm ức.
“Không có mà, tôi chỉ muốn mua trước một cái bánh ú, xác nhận chất lượng không có vấn đề rồi mới đặt hàng.”
“Có lẽ tôi chỉ tiện miệng nhắc tới giấy phép kinh doanh thực phẩm, bà cụ chột dạ nên bị dọa sợ thôi.”
Tôi nghiến răng nghiến lợi.
“Bà ấy lớn tuổi rồi, căn bản không chịu nổi kiểu hù dọa này. Các người nhất định phải xin lỗi mẹ tôi, nếu không tôi báo cảnh sát.”
Tôn Lệ Na khinh thường bật cười.
“Báo cảnh sát? Nhà cô đúng là có bán đồ ăn không có giấy phép vệ sinh mà.”
“Nếu thật sự báo cảnh sát, cô không sợ nửa đời sau mẹ cô phải sống trong tù à?”
Những đồng nghiệp khác có mặt cũng cười theo.

