“Các con khỏe không?”
“Rất khỏe.” Tôi lấy điện thoại cho anh xem ảnh, “Đây là Tình Tình, đây là Niệm An.”
Anh nhìn những bức ảnh, ánh mắt dịu dàng: “Đáng yêu thật.”
“Cảm ơn.”
14
Chúng tôi trò chuyện một lúc, phần lớn nói về nghệ thuật và cuộc sống.
Lúc chia tay, Chu Dữ nói: “Vãn Tình, đây là lần cuối cùng tôi gặp cậu.”
Tôi sững người.
“Tôi sắp bắt đầu cuộc sống mới rồi, cậu cũng nên bắt đầu cuộc sống của mình.” Anh nhìn tôi, “Bất kể cậu quyết định thế nào, tôi đều hy vọng cậu hạnh phúc. Thật lòng.”
“Cảm ơn cậu, Chu Dữ.” Mắt tôi ươn ướt, “Cậu cũng vậy, phải hạnh phúc.”
Anh ôm tôi một cái.
Rất nhẹ, rất ngắn.
Sau đó quay người rời đi, không ngoảnh lại.
Tôi đứng trước cửa quán cà phê, nhìn theo bóng lưng anh xa dần, trong lòng vừa nhẹ nhõm, vừa có chút buồn.
Có những người xuất hiện trong cuộc đời bạn chỉ để nói với bạn rằng: bạn xứng đáng được yêu.
Rồi lặng lẽ rời đi.
Khi tôi về đến nhà, Cố Thừa Tiêu đang chờ.
“Em đi gặp Chu Dữ?” Anh hỏi.
“Ừ.”
“Anh ta nói gì?”
“Anh ấy sắp ra nước ngoài.” Tôi nói, “Đến để chào tạm biệt.”
Cố Thừa Tiêu im lặng một lúc: “Vãn Tình, chúng ta có thể bắt đầu lại không?”
“Cố Thừa Tiêu, câu hỏi này anh đã hỏi rất nhiều lần rồi.”
“Bởi vì anh rất bất an.” Anh nhìn tôi, “Anh luôn cảm thấy em có thể rời đi bất cứ lúc nào.”
“Bây giờ tôi sẽ không rời đi.” Tôi nói, “Vì các con.”
“Vậy sau này thì sao?”
“Chuyện sau này, để sau này hãy nói.”
Anh bước tới nắm tay tôi: “Vãn Tình, cho anh một cơ hội. Anh sẽ dùng cả quãng đời còn lại để bù đắp cho em, làm một người chồng tốt, một người cha tốt.”
Tôi nhìn vào mắt anh, trong đó có sự chân thành và cầu khẩn.
“Cố Thừa Tiêu, anh biết không?” Tôi khẽ nói, “Có những tổn thương không thể chữa lành bằng sự bù đắp. Giống như một chiếc gương, đã vỡ thì vẫn là vỡ. Dù ghép lại thế nào, vết nứt vẫn còn.”
“Vậy chúng ta đừng nhìn vết nứt.” Anh nói, “Chỉ nhìn hiện tại, chỉ nhìn tương lai.”
“Tôi không làm được.”
“Em có thể.” Anh cố chấp nói, “Chỉ cần em muốn.”
Tôi không nói gì thêm.
Có những chuyện không phải chỉ cần muốn là làm được.
Trái tim tôi đã sớm đầy những vết thương.
Khi Tình Tình một tuổi, sức khỏe của bố tôi gần như đã hồi phục.
Dù không thể làm việc như trước nữa, nhưng cuộc sống đã có thể tự lo liệu.
Mẹ chăm sóc ông. Hai người thuê một căn nhà nhỏ ở vùng ngoại ô, trồng hoa trồng cỏ, sống một cuộc đời yên bình.
Lâm Thần cũng tìm được công việc mới trong một công ty trang trí nội thất, làm thiết kế. Dù vất vả, nhưng ổn định.
Mọi thứ dường như đang dần tốt lên.
Chỉ có mối quan hệ giữa tôi và Cố Thừa Tiêu vẫn dậm chân tại chỗ.
Chúng tôi giống như bạn cùng nhà, giống như đối tác, giống như cha mẹ của các con — duy chỉ không giống vợ chồng.
Anh tặng quà sinh nhật cho tôi, chăm sóc tôi khi tôi ốm, bảo vệ tôi trước mặt người ngoài.
Nhưng anh chưa bao giờ nói “anh yêu em”.
Tôi cũng vậy.
Chúng tôi đều cẩn thận giữ gìn sự bình yên mong manh này, sợ chỉ cần chạm nhẹ là vỡ.
Ngày sinh nhật hai tuổi của Tình Tình, Cố Thừa Tiêu tổ chức một bữa tiệc rất lớn.
Mời rất nhiều bạn bè, bao gồm cả những nhân vật nổi tiếng trong giới kinh doanh.
Trong bữa tiệc, anh công khai tuyên bố sẽ chuyển 30% cổ phần của Cố thị sang tên tôi.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc, bao gồm cả tôi.
“Tại sao?” Tôi hỏi.
“Đó là điều anh đã hứa với em từ lâu.” Anh nói, “Hơn nữa, đó là thứ em xứng đáng có.”
“Tôi không cần.”
“Em cần.” Anh nhìn tôi, “Vãn Tình, đây là sự bảo đảm của em. Dù sau này có chuyện gì xảy ra, em cũng có vốn liếng để sống tốt.”
Tôi nhìn ánh mắt nghiêm túc của anh, đột nhiên hiểu ra.
Anh đang chuẩn bị đường lui cho tôi.
Anh đang chuẩn bị để buông tay.
Đêm đó, sau khi bọn trẻ ngủ, chúng tôi ngồi trong phòng khách.
“Cố Thừa Tiêu, rốt cuộc anh muốn làm gì?” Tôi hỏi.
“Anh muốn em được tự do.” Anh nói.
“Ý anh là gì?”
“Vãn Tình, ba năm qua anh đã nghĩ rất nhiều.” Anh khẽ nói, “Anh luôn nghĩ làm thế nào để em hạnh phúc. Anh đã thử đối xử tốt với em, thử bù đắp cho em, thử làm một người chồng tốt. Nhưng anh biết, trái tim em không còn ở chỗ anh.”
Tôi im lặng.
“Vì vậy anh quyết định buông tay.” Anh cười, nụ cười đầy cay đắng, “Cho em tự do, để em sống cuộc đời mà em muốn.”

