Họ chỉ là khách qua đường trong đời tôi.

Thậm chí còn chẳng đáng gọi là nhân vật phụ.

16

Cơn ác mộng của Tô Vãn Vãn vẫn chưa kết thúc.

Sau khi bị tòa án đưa vào danh sách người thất tín, cô ta tưởng rằng đó đã là đáy cuộc đời.

Nhưng hiện thực nói cho cô ta biết…

không có đáy thấp nhất, chỉ có thấp hơn nữa.

Không chỉ bị hạn chế tiêu dùng, cô ta còn bị hạn chế nhiều quyền lợi cá nhân.

Việc cưỡng chế thi hành án của tòa án không phải chỉ nói cho có.

Chiếc xe thể thao đứng tên mẹ cô ta sau khi bán đấu giá vẫn không đủ trả nợ.

Phần nợ còn lại tiếp tục sinh lãi với tốc độ đáng sợ.

Các tài khoản mạng xã hội của cô ta cũng bị phong tỏa.

Những nền tảng từng dùng để khoe khoang giờ trở thành bằng chứng cho hành vi sai trái.

Cô ta từng thử livestream bán hàng kiếm tiền.

Nhưng trí nhớ của cư dân mạng vượt xa tưởng tượng của cô ta.

Phòng livestream tràn ngập bình luận:

“Con nợ trả tiền đi!”

“Đồ lừa đảo cút khỏi đây!”

Sự nghiệp livestream của cô ta chưa đầy một tuần đã kết thúc thảm hại.

Trong tuyệt vọng, cô ta nghĩ đến hy vọng cuối cùng.

Tìm một “kim chủ” mới.

Cô ta trang điểm kỹ càng, mang theo vài món đồ hiệu còn sót lại, lại bước vào những nơi xa hoa.

Nhưng danh hiệu “con nợ chây ì” còn nổi bật hơn cả lớp phấn dày trên mặt.

Đàn ông tránh cô ta như tránh dịch.

Không ai muốn dính dáng tới một người phụ nữ nợ nần chồng chất.

Huống chi câu chuyện của cô ta đã lan khắp giới thượng lưu.

Cô ta trở thành một bài học sống.

“Đó chính là Tô Vãn Vãn — bạch nguyệt quang của Chu Vũ, lừa hơn 1.580.000 tệ.”

“Nghe nói bây giờ cơm nóng cũng không ăn nổi, suốt ngày như hồn ma.”

“Đáng đời, ai bảo tham lam như vậy.”

Những lời bàn tán ấy khiến tim cô ta đau như dao cắt.

Những kẻ từng theo đuổi cô ta giờ lại trở thành người chế nhạo.

Cuối cùng cô ta hiểu ra.

Nhan sắc và thủ đoạn mà cô ta từng tự hào…

trước tiền bạc và pháp luật…

chẳng đáng gì cả.

Cô ta chuyển vào căn phòng trọ rẻ nhất.

Mỗi ngày làm thêm rửa bát, phát tờ rơi để sống.

Điện thoại đã bị ngừng dịch vụ.

Phương tiện liên lạc duy nhất chỉ là một chiếc điện thoại bàn cũ kỹ.

Và mỗi ngày chiếc điện thoại ấy đều nhận được vô số cuộc gọi đòi nợ.

Cô ta bị dồn đến đường cùng.

Mỗi khi đi trên đường, cô ta luôn cúi đầu.

Sợ bị nhận ra.

Sợ nghe thấy những lời chế giễu.

Lòng tự trọng đã bị hiện thực nghiền nát.

Một ngày nọ, cô ta rửa bát trong một quán ăn nhỏ.

Bà chủ là một phụ nữ trung niên hiền lành.

Thấy Tô Vãn Vãn làm việc khá nhanh nhẹn nên định giữ cô ta lại lâu hơn.

“Tiểu Tô, cô có chuyện khó khăn gì à?”

Bà chủ quan tâm hỏi.

Mắt Tô Vãn Vãn lập tức đỏ lên.

Cô ta kể lại “câu chuyện đời mình”, thêm mắm dặm muối.

Biến mình thành một người phụ nữ đáng thương bị đàn ông phụ bạc và bị “vợ cũ độc ác” trả thù.

Cô ta nghĩ như vậy sẽ nhận được sự đồng cảm.

Nhưng sau khi nghe xong, biểu cảm của bà chủ lại thay đổi.

“Tôi nói sao nghe quen quen.”

“Người vợ cũ cô nói… có phải tên Tiểu Thấm không?”

Tô Vãn Vãn ngẩn ra.

“Bà quen cô ta à?”

Bà chủ cười lạnh.

“Quen chứ sao không quen. Cả khu chúng tôi ai mà không biết cô ấy.”

“Tiểu Thấm bây giờ ghê lắm. Tự mở công ty, ở biệt thự lớn, chồng là kiến trúc sư nổi tiếng.”

“Cô tưởng giả đáng thương là lừa được tôi à? Chuyện của cô truyền khắp khu này rồi!”

“Chu Vũ — tên đàn ông dựa hơi, mẹ hắn — bà mẹ chồng độc ác, còn cô — kẻ chen vào hôn nhân người ta.”

“Đều cùng một giuộc!”

“Các người có kết cục hôm nay là đáng đời!”

Bà chủ càng nói càng tức.

Cuối cùng trực tiếp đuổi Tô Vãn Vãn ra khỏi quán.

“Quán tôi không cần loại nhân viên phẩm hạnh kém như cô! Mau cút đi!”

Tô Vãn Vãn giống như một con chó bị bỏ rơi.

Lại một lần nữa…

lang thang giữa phố.

Cô ta đứng giữa gió lạnh, nhìn ánh đèn rực rỡ của thành phố.

Nỗi tuyệt vọng khổng lồ cuối cùng cũng nuốt chửng cô ta hoàn toàn.

Những thứ cô ta từng có — nhan sắc, tuổi trẻ, hư vinh, tiền bạc —

giờ đều tan thành mây khói.

Cô ta chợt nhớ tới Lâm Thấm.

Người phụ nữ mà trước đây cô ta từng xem thường, từng khinh rẻ.

Người phụ nữ ở trước mặt cô ta luôn lặng lẽ ít lời, không tranh không giành.

Cô ta từng cho rằng, Lâm Thấm là người đàn bà ngu ngốc nhất trên đời.

Vì một người đàn ông mà dốc hết tất cả, cuối cùng vẫn bị đuổi ra khỏi cửa.

Đến bây giờ cô ta mới hiểu.

Lâm Thấm mới là người tỉnh táo nhất.

Biết khi nào nên buông tay.

Biết khi nào phải phản đòn.

Cô dùng cách bình tĩnh nhất, tự tay hủy đi Chu Vũ và Trương Lan, cũng gián tiếp hủy luôn cả Tô Vãn Vãn.

Đó mới là sự tàn nhẫn thật sự.

Tô Vãn Vãn ngẩng đầu thở dài.

Báo ứng của cô ta…

cuối cùng cũng tới rồi.

Tiền lãi vẫn tăng lên từng ngày.

Giấy triệu tập của tòa án, hết tờ này tới tờ khác.

Cô ta đã không còn biết mình còn chống chọi được bao lâu nữa.

Cuộc đời cô ta chỉ còn lại trốn tránh và tuyệt vọng kéo dài không có điểm dừng.

Nhan sắc từng là thứ cô ta kiêu ngạo nhất, bây giờ lại trở thành gánh nặng lớn nhất.

Bởi gương mặt ấy luôn nhắc cô ta nhớ về ánh hào quang ngày trước và bộ dạng thảm hại của hiện tại.

Cha mẹ cô ta cũng vì cô ta mà gánh món nợ khổng lồ.

Em trai cô ta vì liên quan đến hành vi lừa đảo mà bị kết án.

Một gia đình từng được xem là yên ấm, cuối cùng lại tan nát hoàn toàn chỉ vì lòng tham của một mình cô ta.

Cô ta lẻ loi sống lay lắt trong một góc tối của thành phố.

Không dám xem tin tức.

Không dám lướt điện thoại.

Chỉ sợ nhìn thấy cuộc sống hạnh phúc của Lâm Thấm, đôi mắt lại bị đâm đau thêm lần nữa.