Lời ông khiến tôi rơi vào trầm tư.
Tôi hiểu rất rõ điều ông đang nói.
Đó chính là nghịch lý của ngành công nghiệp nước hoa hiện đại.
Dưới sức ép của thị trường và tư bản, sự biểu đạt nghệ thuật cá nhân đang dần bị thay thế bởi logic thương mại tiêu chuẩn hóa.
“Vì vậy,” Adrian quay lại nhìn tôi, ánh mắt sáng rực, “tôi muốn làm một việc có thể xem là điên rồ.”
“Tôi muốn lập một thương hiệu nước hoa hoàn toàn mới.”
“Một thương hiệu độc lập với toàn bộ hệ thống hiện tại.”
“Một thương hiệu không chạy theo thị trường, chỉ theo đuổi biểu đạt nghệ thuật thuần túy.”
“Một thương hiệu có thể tái hiện tinh thần thủ công của thế hệ bậc thầy điều hương như ông ngoại cô.”
“Một thương hiệu đưa nước hoa trở về bản chất của nó… trở thành một tác phẩm.”
Tham vọng ấy khiến tim tôi chấn động.
Đây không đơn thuần là một kế hoạch kinh doanh.
Nó giống như tuyên ngôn của một người theo chủ nghĩa lý tưởng.
“Tôi đặt tên cho kế hoạch này là Truyền Thừa.”
Ông dừng lại một chút rồi nói tiếp:
“Và tôi hy vọng người cầm lái kế hoạch này… là cô.”
Tôi sững người.
“Tôi?”
“Đúng vậy.”
Giọng Adrian trầm và chắc.
“An Nhiên, điều tôi cần không chỉ là một giám đốc chiến lược giỏi.”
“Tôi cần một người thật sự hiểu về mùi hương, và mang trong mình sự tôn kính với nó.”
“Tôi cần di sản của ông ngoại cô.”
“Tôi cần sự nhạy cảm với mùi hương đang chảy trong máu cô.”
“Thương hiệu này cần một linh hồn.”
“Và tôi tin rằng… cô chính là người đó.”
Những lời ấy giống như một tảng đá lớn rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng trong lòng tôi.
Sóng dâng cuồn cuộn.
Đó là sự tin tưởng lớn đến mức nào.
Và cũng là trách nhiệm nặng nề đến mức nào.
Tôi chưa từng nghĩ rằng một ngày nào đó mình sẽ đối diện với di sản của ông ngoại theo cách này.
Trong lòng tôi xuất hiện áp lực chưa từng có.
Thậm chí là một chút hoang mang.
“Nhưng… ngài Adrian,” tôi chần chừ nói, “tôi chỉ là một người làm chiến lược, một người làm kinh doanh. Tôi không phải nhà điều hương như ông ngoại tôi.”
“Không.”
Adrian cắt ngang.
“Thiên phú quan trọng hơn kỹ thuật.”
“Tầm nhìn quý giá hơn kinh nghiệm.”
“Kỹ thuật chúng ta có thể mời những nhà điều hương giỏi nhất thế giới.”
“Nhưng linh hồn và hướng đi của thương hiệu…”
“phải do cô nắm giữ.”
“Tôi sẽ cho cô thời gian suy nghĩ. Nhưng trực giác của tôi nói rằng…”
“việc này, chỉ có thể là cô.”
Rời khỏi văn phòng của ông, những lời ấy vẫn vang lên trong đầu tôi.
Tôi trở về căn hộ của mình.
Lần đầu tiên… tôi cảm thấy bối rối.
Liệu tôi thật sự làm được sao?
Liệu tôi có thể gánh vác trách nhiệm hồi sinh tinh thần nghệ thuật của một thời đại không?
Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên.
Là mẹ gọi video từ trong nước.
Chúng tôi trò chuyện vài câu chuyện gia đình.
Trước khi cúp máy, mẹ bỗng nói:
“An Nhiên, mẹ gửi cho con một món đồ.”
“Là đồ ông ngoại con để lại. Chắc vài ngày nữa sẽ tới.”
“Là gì vậy mẹ?”
“Một chiếc rương cũ.”
“Trong đó có nhật ký và bản thảo của ông.”
“Lúc dọn lại nhà cũ mẹ mới tìm thấy.”
“Trong di chúc, ông con từng dặn… chỉ khi nào con thật sự sẵn sàng đối diện với chính mình, mới được đưa chiếc rương này cho con.”
Lời mẹ giống như một tia chớp…
xé toang sự do dự trong lòng tôi.
Ba ngày sau, chiếc rương gỗ nặng trĩu từ trong nước được gửi đến.
Tôi mở nắp rương.
Một mùi hương quen thuộc lập tức tràn ra.
Mùi giấy cũ.
Mùi thực vật khô.
Trong rương là hơn chục cuốn sổ dày, giấy đã ngả vàng.
Tôi cầm cuốn trên cùng lên, nhẹ nhàng mở ra.
Trang đầu tiên là nét chữ mạnh mẽ của ông ngoại.
“Mùi hương là tiếng thì thầm của thời gian.
Là hồi âm của ký ức.”
“Tác phẩm vĩ đại nhất đời ta không phải là ‘Hoa Hồng Nửa Đêm’.
Mà là hy vọng rằng hậu nhân của ta…
sẽ tiếp tục truyền lại cảm nhận về cái đẹp này.”
Mắt tôi lập tức nhòe đi.
Tôi hiểu rồi.
Đây là lời chỉ dẫn của ông ngoại, vượt qua thời gian gửi đến tôi.
Cũng là con đường…
mà tôi không thể né tránh.
20.
Tôi gọi điện cho Adrian.
“Tôi đồng ý.”
Giọng tôi bình tĩnh nhưng vô cùng kiên định.
Ở đầu dây bên kia, tôi nghe thấy tiếng cười đầy hài lòng của ông.
“Tôi biết mà,” ông nói, “cô sẽ không làm tôi thất vọng.”
Kế hoạch “Truyền Thừa” chính thức khởi động.
Tôi xin tập đoàn một kỳ nghỉ dài, tạm thời buông hết toàn bộ công việc của bộ phận phát triển chiến lược.
Tôi tự nhốt mình trong căn hộ suốt một tháng, gần như không bước ra khỏi cửa.
Từng cuốn nhật ký, từng bản thảo ông ngoại để lại, tôi đọc hết, từng chữ một.
Đó không chỉ là những công thức điều hương hay ghi chép kỹ thuật.
Nó giống như một bản sử thi về mùi hương.
Ông ngoại ghi lại tất cả những mùi hương từng khiến ông rung động trong đời.
Mùi cỏ buổi sớm còn đọng sương.
Mùi đất ẩm sau cơn mưa.
Mùi mực trong những hiệu sách cũ.
Hay hương bồ kết thoang thoảng trên mái tóc người yêu.
Ông dùng những câu chữ đẹp nhất để miêu tả cảm xúc mà các mùi hương ấy mang lại.
Ông từng viết:
“Nhà điều hương không phải là thợ thủ công, mà là một thi sĩ.
Chúng ta không dùng nguyên liệu, mà dùng cảm xúc.
Chúng ta không pha chế nước hoa, mà đang ghi lại những đoạn đời không thể lặp lại.”
Những dòng chữ ấy hoàn toàn thay đổi cách tôi nhìn nhận về nước hoa.
Và cũng giúp tôi tìm ra linh hồn cho thương hiệu mới.
Đó là một từ.
Chân thật.
Chúng tôi không muốn tạo ra những giấc mơ hư ảo.
Chúng tôi muốn tạo ra những mùi hương có thể đánh thức cảm xúc sâu nhất trong lòng con người.
Những cảm xúc chân thật nhất.
Sau khi kết thúc một tháng “bế quan”, tôi gửi cho Adrian bản đề án đầu tiên.
Lần này, tôi không kèm theo những bản phân tích thị trường dày cộp hay mô hình dữ liệu phức tạp như trước.
Bản đề án của tôi chỉ có một từ.
“Câu chuyện.”
Dòng nước hoa đầu tiên chúng tôi ra mắt sẽ không chia thành tầng hương đầu, hương giữa, hương cuối.
Cũng không có bảng hương phức tạp.
Mỗi chai nước hoa chỉ kể một câu chuyện.
Tái hiện một khoảnh khắc.
Ví dụ như một mùi hương mang tên “Thời Gian Cũ.”
Hương của nó là mùi bút máy cán gỗ đàn hương trên bàn viết của bà ngoại, hòa cùng mùi trà hoa nhài bên cạnh.
Hoặc một mùi hương mang tên “Áo Sơ Mi Trắng.”
Đó là mùi vải cotton vừa phơi khô dưới nắng chiều mùa hè, vẫn còn vương mùi xà phòng và ánh nắng.
Adrian đọc xong bản đề án của tôi, im lặng rất lâu.
Cuối cùng ông chỉ nói một câu:
“Đây chính là thứ tôi muốn.”
Chúng tôi không hợp tác với bất kỳ nhà điều hương nổi tiếng nào.
Tôi bay về Trung Quốc, tìm đến những học trò xuất sắc nhất của ông ngoại năm xưa.
Hầu hết họ đều đã ngoài năm mươi.
Có người ẩn cư nơi núi rừng, có người sống ở những làng quê yên tĩnh, kiên trì giữ gìn kỹ nghệ điều hương cổ xưa, không muốn dính dáng đến thương mại.
Khi nghe tôi trình bày ý định, tất cả đều từ chối.
Họ không tin một tập đoàn thương mại khổng lồ có thể thật sự tôn trọng nghệ thuật của họ.
Tôi không tranh luận.
Tôi chỉ đặt những cuốn nhật ký của ông ngoại trước mặt họ.
Khi nhìn thấy nét chữ của người thầy năm xưa, đọc lại những dòng viết về niềm tin và sự kiên định…
Tất cả đều bật khóc.
Cuối cùng, họ đồng ý.
Chúng tôi không xây dựng phòng thí nghiệm xa hoa ở Paris.
Thay vào đó, tại một thị trấn cổ vùng Giang Nam, chúng tôi sửa lại ngôi nhà cũ của ông ngoại.
Biến nó thành một xưởng điều hương tràn đầy hơi thở cuộc sống.
Nửa năm sau đó, gần như toàn bộ thời gian của tôi đều ở nơi ấy.
Tôi học lại từ đầu như một học việc.
Từ việc nhận biết từng loại nguyên liệu, nghiền hương liệu, chiết xuất tinh dầu.
Tôi kể cho họ nghe những câu chuyện và ý tưởng của mình.
Còn họ dùng cả đời kinh nghiệm và kỹ nghệ, biến những cảm xúc vô hình ấy thành mùi hương thật sự.
Quá trình ấy vừa gian nan, vừa kỳ diệu.
Chúng tôi bỏ qua toàn bộ quy trình công nghiệp hiện đại.
Kiên trì sử dụng phương pháp thủ công truyền thống để chiết xuất và hòa trộn.
Chúng tôi giống như những tín đồ thành kính…
đang hoàn thành một nghi lễ thiêng liêng.
Nửa năm sau, bộ sưu tập đầu tiên của chúng tôi ra đời.
Năm mùi hương.
Năm câu chuyện.
Tôi đặt tên cho thương hiệu mới này là:
An Nhiên.
Lấy tên tôi.
Cũng là lời hứa với chính mình.
Năm mùi hương ấy không có bao bì xa hoa.
Không có quảng cáo rầm rộ.
Chúng tôi chỉ tổ chức một buổi thưởng hương nhỏ, kín đáo tại Paris.
Khách mời đều là những nhà phê bình nghệ thuật hàng đầu và những nhà sưu tầm nước hoa khó tính nhất thế giới.
Khi họ ngửi thấy những mùi hương ấy…
tất cả đều sững sờ.
Thứ họ ngửi thấy không phải là nước hoa.
Mà là tuổi thơ đã mất.
Là tình yêu đã qua.
Là một khoảnh khắc ấm áp nào đó trong đời… mà họ từng quên lãng.
Khi buổi thưởng hương kết thúc, cả khán phòng đứng dậy.
Tiếng vỗ tay kéo dài không dứt.
Ngày hôm sau, tờ báo nghệ thuật uy tín nhất nước Pháp dành trọn trang nhất để đưa tin.
Tiêu đề chỉ có một dòng:
“An Nhiên — Cuộc phục hưng của mùi hương.”
Thương hiệu An Nhiên lập tức nổi tiếng.
Nó bước vào thị trường nước hoa cao cấp bằng một cách hoàn toàn khác biệt.
Trở thành biểu tượng của gu thẩm mỹ, nghệ thuật và linh hồn.
Tôi không lặp lại huyền thoại của ông ngoại.
Tôi chỉ dùng cách của mình…
để viết nên một huyền thoại mới.
21.
Hai năm sau.
Thương hiệu An Nhiên đã trở thành sự tồn tại rực rỡ nhất, cũng đặc biệt nhất dưới trướng tập đoàn.
Nó chưa bao giờ chạy theo xu hướng, nhưng luôn là kẻ dẫn đầu xu hướng.
Nó không phụ thuộc vào quảng cáo rầm rộ, nhưng lại luôn khơi dậy sự cộng hưởng sâu sắc nhất trong lòng người.
Còn tôi, với tư cách người sáng lập và người điều hành thương hiệu, cũng dần bước từ hậu trường ra trước ánh đèn.
Tôi trở thành gương mặt quen thuộc trên trang bìa của các tạp chí thời trang hàng đầu và các diễn đàn kinh doanh quốc tế.
Câu chuyện của tôi được rất nhiều người nhắc đến.
Từ một nhân viên nhỏ bé ở chi nhánh Trung Quốc, đến giám đốc chiến lược tại trụ sở Paris, rồi trở thành người sáng lập một thương hiệu xa xỉ hoàn toàn mới.
Mỗi bước đi của tôi đều mang màu sắc của một câu chuyện gần như huyền thoại.
Hôm đó, tôi được mời trở về trường đại học cũ để diễn thuyết cho các sinh viên sắp tốt nghiệp.
Đứng trên sân khấu quen thuộc của hội trường, nhìn xuống những gương mặt trẻ trung đầy khát vọng phía dưới, tôi bỗng như nhìn thấy chính mình của nhiều năm trước.
Chủ đề bài diễn thuyết của tôi là:
“Trung thành với chính mình.”
Tôi không nói về những lý thuyết kinh doanh to tát.
Cũng không khoe khoang những thành tựu mình đạt được.
Tôi chỉ kể về trải nghiệm của mình.
“Ngày trước, tôi cũng giống các bạn. Vừa mong chờ tương lai, vừa lo lắng về nó.”
“Tôi bước vào môi trường công sở, cẩn thận tuân theo mọi quy tắc, cố gắng hết sức để hòa nhập.”
“Tôi cũng từng bị hiểu lầm, từng bị chế giễu.”
“Từng có người cho rằng… ngay cả mùi hương trên người tôi cũng rất rẻ tiền.”
Dưới khán phòng vang lên vài tiếng xôn xao và cười khẽ.
Tôi mỉm cười tiếp tục.
“Đã có lúc tôi tự hỏi, liệu mình có nên thay đổi bản thân để phù hợp với tiêu chuẩn của người khác không.”
“Liệu tôi có nên từ bỏ những thứ mình yêu thích, chỉ vì người khác cảm thấy không vừa mắt.”
“Nhưng cuối cùng, tôi đã không làm như vậy.”
“Bởi vì dần dần tôi hiểu ra…”
“Giá trị của một con người chưa bao giờ được định nghĩa bằng lời đánh giá của người khác.”
“Thứ quý giá nhất trên người bạn không phải là chức vị.”
“Không phải tiền bạc.”
“Mà là con người chân thật và độc nhất vô nhị của chính bạn.”
“Gu thẩm mỹ bạn kiên trì giữ gìn.”
“Giấc mơ bạn không chịu từ bỏ.”
“Và sự bướng bỉnh không muốn hòa mình vào những tiêu chuẩn tầm thường.”
“Có thể trong mắt người khác, những điều ấy chẳng đáng giá gì.”
“Thậm chí còn có chút buồn cười.”
“Nhưng đó mới chính là mùi hương quyến rũ nhất của bạn.”
“Vì vậy, hãy bảo vệ nó thật tốt.”
“Và mang theo nó, đi tạo nên một cuộc đời độc nhất vô nhị của chính mình.”
Bài diễn thuyết kết thúc.
Cả hội trường vang lên những tràng pháo tay như sấm.
Rất nhiều cô gái trẻ dưới khán phòng đã đỏ hoe mắt.
Sau khi hoạt động kết thúc, tôi đi dạo trên con đường rợp bóng cây trong khuôn viên trường.
Ánh hoàng hôn kéo dài cái bóng của tôi trên mặt đất.
Điện thoại tôi rung lên.
Một email mới.
Người gửi là chị Trương.
Hiện tại chị đã trở thành phó tổng giám đốc của chi nhánh Trung Quốc.
Trong thư, chị gửi kèm một tấm ảnh.
Ảnh chụp buổi tụ họp của những đồng nghiệp cũ trong phòng ban.
Mọi người đều cười rất vui.
Trong email, chị viết:
“An Nhiên, chúng tôi vừa xem bài diễn thuyết của em trên tivi. Em nói thật tuyệt!”
“Chúng tôi đều rất tự hào về em.”
“Bây giờ em đã trở thành thần tượng của tất cả những người trẻ trong chi nhánh.”
“Em khiến chúng tôi hiểu rằng, chỉ cần kiên trì làm chính mình, cuộc đời thật sự có vô hạn khả năng.”
Nhìn những gương mặt quen thuộc trong bức ảnh, đọc những dòng chữ chân thành ấy, trong lòng tôi dâng lên một dòng ấm áp.
Những ân oán và khó chịu của quá khứ đã sớm tan theo gió.
Còn lại chỉ là ký ức ấm áp.
Và lời chúc bình yên dành cho nhau.
Buổi tối, tôi trở về căn hộ áp mái bên bờ sông Seine.
Adrian đã chờ sẵn ở đó.
Ông chuẩn bị một bữa tối dưới ánh nến để chúc mừng bài diễn thuyết của tôi.
Trong hai năm qua, mối quan hệ giữa chúng tôi đã vượt xa công việc.
Chúng tôi là đối tác tin cậy nhất của nhau.
Là người tri kỷ hiểu nhau sâu sắc nhất trong tâm hồn.
Chúng tôi đứng cạnh cửa kính sát đất, nhìn xuống toàn cảnh Paris rực rỡ trong đêm.
Tháp Eiffel lấp lánh ánh vàng giữa bầu trời.
Trên môi là nụ cười bình yên và hạnh phúc.
Tôi đưa cổ tay lên, khẽ ngửi.
Đó là mùi hương tôi tự điều chế cho riêng mình.
Trong đó có chiều sâu của “Midnight Rose” mà ông ngoại để lại.
Cũng có sự tươi mới và bền bỉ của tôi, giống như mùi cỏ non sau cơn mưa.
Tôi đặt cho nó một cái tên.
“Bản Ngã.”
Đến lúc này tôi mới hiểu.
Loại nước hoa đẹp nhất trên người một người phụ nữ…
không phải là bất kỳ thương hiệu đắt tiền nào.
Mà là mùi hương toát ra từ sự tự tin và điềm tĩnh của cô ấy…
sau khi đã đi qua sóng gió và sống đúng với chính mình.
Hương thơm ấy độc nhất.
Không thể thay thế.
Và nó sẽ luôn đồng hành cùng tôi…
trên con đường hướng tới một tương lai rực rỡ hơn.
-Hết-

