Phó Tư Niên đứng trong hành lang trống rỗng, lắng nghe tiếng bước chân của cô ngày càng xa. Bóng đèn tuýp huỳnh quang phát ra tiếng xèo xèo dòng điện yếu ớt, ong ong, giống như một thứ tiếng ồn ào dai dẳng không thể nào dập tắt.
Anh lấy điện thoại ra, bấm số của Hà Thần.
“Đơn xin quyền giám hộ chung, rút.”
Đầu dây bên kia khựng lại một nhịp. “Phó tổng, bên phía Phó phu nhân…”
“Tôi tự đi nói chuyện.”
Cúp máy, anh đứng ở hành lang rất lâu. Sau đó anh bước đến ngã rẽ, nhìn ra ngoài qua cánh cửa kính đó.
Ở khoảng sân trống bên ngoài cửa, Khương Niệm đang ngồi xổm trước mặt Tiểu Châu giúp cậu kéo khóa áo khoác. Tiểu Châu nói gì đó, cô cười, nụ cười rất nhẹ, nhưng khóe mắt cong lên.
Phó Tư Niên nhìn hình ảnh đó.
Sau đó anh quay người, rời đi từ một hướng khác.
***
Ngày thứ ba sau khi trận chung kết lên sóng, sự việc bùng phát với tốc độ nhanh hơn dự đoán của tất cả mọi người.
Chị Lưu đã tung bức ảnh chụp màn hình đó lên. Không phải đăng trên tài khoản mạng xã hội của chính mình, mà đăng trên một tài khoản phụ chỉ có ba nghìn người theo dõi. Nhưng có người đã chụp lại và chia sẻ, giống như quả cầu tuyết lăn càng lúc càng lớn. Lịch sử cuộc trò chuyện trên ảnh chụp hiển thị rõ mồn một: Phòng làm việc của Ôn Tâm Duyệt yêu cầu các gia đình khác trong nhóm phụ huynh phối hợp dìm điểm, và ngầm ám chỉ đây là “sự sắp xếp của nhà đầu tư”.
Ba chữ “Nhà đầu tư” đã kéo Phó Tư Niên vào cuộc.
Đội ngũ PR của tập đoàn họ Phó khẩn cấp đưa ra một thông cáo, phủ nhận việc cấp tập đoàn tham gia vào bất kỳ chỉ thị dìm điểm nào, và cho biết đã mở cuộc điều tra nội bộ đối với các nhân sự liên quan. Lời lẽ của bản thông cáo rất kiềm chế, nhưng người trong giới đều đọc hiểu: Phó Tư Niên đang cắt đứt quan hệ với Ôn Tâm Duyệt.
Tài khoản mạng xã hội của Ôn Tâm Duyệt đã xóa sạch mọi nội dung vào ngay ngày thứ hai sau trận chung kết. Công ty quản lý của cô ta đăng một thông báo mập mờ, nói rằng “Cô Tâm Duyệt vì lý do sức khỏe tạm thời đình chỉ mọi công việc, các vấn đề liên quan sẽ do đội ngũ luật sư xử lý”.
Nhưng tiếng nói trên mạng sẽ không vì một tờ thông báo mà dừng lại.
Triệu Hằng đăng một đoạn văn bản trên nền tảng mạng xã hội của mình. Không kèm ảnh, không tiêu đề, chỉ có vài trăm chữ.
*”Lúc quay chương trình này, trên cánh tay con trai tôi có thêm một vết bầm tím. Thằng bé khóc không dám nói cho tôi biết là ai làm, bởi vì người đó đã đe dọa thằng bé rằng nếu nói cho bố biết thì sẽ khiến bố cũng không được lên TV nữa. Con trai tôi sáu tuổi. Thằng bé bị một người lớn đe dọa, mà một người làm cha như tôi lúc đó lại chẳng phát hiện ra điều gì. Sau đó có người đã nhắc nhở tôi. Đứa con của chính cô ấy cũng từng bị người đó đe dọa. Cô ấy không báo cảnh sát cũng không làm ầm ĩ, cô ấy chọn một dịp mà tất cả mọi người đều có thể chứng kiến, phơi bày sự thật ra ánh sáng. Tôi nợ cô ấy một lời cảm ơn.”*
Khu vực bình luận nổ tung. Người hâm mộ của Triệu Hằng đổ xô vào trang cá nhân của Khương Niệm — một tài khoản đã ngừng cập nhật suốt ba năm — để lại hàng vạn bình luận dưới bài đăng chia tay cuối cùng từ ba năm trước.
*”Niệm Niệm tỷ, xin lỗi chị.”*
*”Trong số những người mắng chửi chị ba năm trước có tôi. Bây giờ tôi đến xin lỗi.”*
*”Hy vọng chị và Châu Châu sau này mọi chuyện đều suôn sẻ.”*
Khương Niệm đọc được những bình luận này. Cô ngồi trên bệ cửa sổ lồi trong khách sạn, Tiểu Châu nằm sấp bên cạnh chơi xếp hình. Cô lướt xem từng bình luận một, không có biểu cảm gì, thỉnh thoảng dừng lại một chút, rồi tiếp tục lướt.
Điện thoại của La Đồng gọi đến đúng giờ.

