Trong đoạn hội thoại, anh ta quả thực đã giúp cô ta xem qua đề cương, thậm chí còn chỉ ra sự bất thường của một nhóm dữ liệu.
Tô Hựu Quân nói nhỏ: “Lúc đó tôi chẳng biết gì cả, là anh Văn Thanh bảo tôi cứ sửa theo hướng của anh ấy.”
Chu Văn Thanh lạnh lùng ngắt lời.
“Tôi chỉ nhắc cô kiểm tra lại, chứ không bảo cô làm giả.”
Nước mắt cô ta trào ra ngay tắp lự.
“Bây giờ thì tất nhiên là anh phải nói thế rồi.”
“Rõ ràng lúc trước anh nói, chỉ cần kết quả hợp lý, quá trình có thể bổ sung sau cơ mà.”
Phòng họp im ắng đến lạnh lẽo.
Chủ nhiệm quay phắt sang nhìn Chu Văn Thanh.
“Cậu từng nói những lời như vậy sao?”
Gương mặt Chu Văn Thanh căng cứng.
“Không có.”
Tô Hựu Quân bỗng cười một tiếng.
“Tất nhiên là anh phải chối bỏ trách nhiệm rồi.”
Cô ta rút từ trong túi xách ra một xấp giấy, đập mạnh xuống bàn.
“Đây là hồ sơ ghi chép trước và sau khi sửa.”
“Dòng ghi chú của anh vẫn còn ở trên đó.”
Người của tổ điều tra lập tức cầm lấy xem.
Tôi ngồi yên tại chỗ, lòng bàn tay lạnh buốt.
Nếu Chu Văn Thanh thực sự dính líu đến chuyện làm giả dữ liệu, anh ta sẽ bị đình chỉ công tác, thậm chí còn hứng chịu hậu quả nghiêm trọng hơn.
Đáng lẽ tôi phải thấy hả hê.
Nhưng tôi không hề có cảm giác đó.
Tôi chỉ thấy vũng bùn lầy này cuối cùng cũng đã dâng lên đến tận cổ của tất cả mọi người.
Chu Văn Thanh xem xong mấy tờ giấy đó, sắc mặt ngược lại bình tĩnh hẳn đi.
“Những dòng ghi chú này không phải của tôi.”
Tô Hựu Quân khóc lóc lắc đầu.
“Sao anh có thể chối bỏ như vậy?”
Chu Văn Thanh nhìn về phía tổ điều tra.
“Tôi xin yêu cầu trích xuất tệp tin điện tử gốc.”
“Ngoài ra, trong máy tính của tôi có bản sao lưu email trả lời cho cô ta lúc đó.”
Sắc mặt Tô Hựu Quân cứng đờ trong tích tắc.
Sự biến đổi này rất nhỏ, nhưng đủ rõ ràng.
Tôi ngước mắt nhìn cô ta.
Cô ta lảng tránh ánh mắt của tôi.
Trưởng tổ điều tra lập tức cử người đi lấy máy tính.
Cuộc họp tạm thời dừng lại.
Tôi đứng dậy ra hành lang hóng gió.
Chu Văn Thanh đi theo, dừng lại ở vị trí cách tôi hai bước chân.
“Lạc Lạc.”
“Đừng gọi tôi.”
Giọng anh ta trầm hẳn xuống.
“Đêm đó tôi ở trong thành phố, là do tôi lừa em.”
“Tôi biết rồi.”
“Tôi không hề bước vào phòng khách sạn.”
Tôi quay đầu nhìn anh ta.
“Đến giờ anh vẫn không hiểu.”
Viền mắt anh ta đỏ ửng.
“Tôi hiểu.”
“Tôi chỉ sợ em nghĩ tôi quá dơ bẩn.”
Tôi nhìn về phía cuối hành lang.
“Anh có trong sạch hay không, đã không còn là điều tôi quan tâm nhất nữa.”
“Thế điều em quan tâm nhất là gì?”
Tôi im lặng giây lát.
“Là lúc tôi cần anh nhất, anh đã chọn người khác.”
Gương mặt Chu Văn Thanh như bị rút cạn máu.
Đúng lúc này, cửa phòng họp bỗng bị đẩy ra.
Nhân viên công tác rảo bước đi ra, thần sắc căng thẳng.
“Bác sĩ Chu, trong máy tính của anh bị thiếu mất một đoạn lịch sử email.”
Chu Văn Thanh đột ngột ngẩng đầu.
Tô Hựu Quân đứng bên trong cửa, nước mắt vẫn còn giàn giụa trên mặt, nhưng lại chậm rãi đưa mắt nhìn tôi.
Giọng trưởng tổ điều tra lạnh hẳn đi.
“Trước khi điều tra rõ ràng, Chu Văn Thanh tạm dừng toàn bộ công việc.”
**13**
Không khí trong phòng họp ngột ngạt như bị ai đó vặn chặt lại.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào Chu Văn Thanh.
Anh đứng cạnh cửa, mặt mày trắng bệch, nhưng lưng vẫn thẳng tắp.
“Tôi không xóa email.”
Trưởng tổ điều tra đặt chiếc máy tính lên bàn.
“Hiện tại chỉ có thể xác nhận lịch sử bị thiếu, còn về nguyên nhân, cần bộ phận kỹ thuật kiểm tra thêm.”
Tô Hựu Quân ngồi đối diện, ngón tay xoắn chặt tờ giấy ăn, giọng nhẹ bẫng như chực vỡ.
“Tôi cũng không muốn sự việc ầm ĩ đến nước này.”
Chu Văn Thanh nhìn cô ta.
“Lúc cô đưa ra tờ ghi chú giả mạo, lẽ ra cô phải nghĩ đến kết cục ầm ĩ này rồi chứ.”
Khóe mắt cô ta đỏ hoe.
“Dựa vào đâu anh nói tôi giả mạo?”

