Khi tôi xuất hiện tại văn phòng, bầu không khí lập tức trở nên kỳ lạ.
Những tiếng bàn tán nhỏ dần rồi biến mất.
Có người nhìn tôi bằng ánh mắt tò mò.
Có người tránh né.
Cũng có người âm thầm giơ điện thoại lên.
Tôi đi thẳng vào phòng họp.
Phó giám đốc Lưu đang ngồi ở vị trí vốn thuộc về tôi.
Trước mặt anh ta là toàn bộ tài liệu dự án.
Anh ta mỉm cười.
“Minh Châu, cô đến rồi à?”
“Tình trạng hiện tại của cô không thích hợp tiếp tục phụ trách dự án.”
“Ban lãnh đạo quyết định để tôi tiếp quản tạm thời.”
Tôi đặt túi xách xuống.
“Văn bản đâu?”
“Cái gì?”
“Quyết định điều chuyển bằng văn bản.”
“Không có.”
“Vậy thì đứng dậy.”
Nụ cười trên mặt anh ta cứng lại.
“Minh Châu, cô đừng mang cảm xúc cá nhân vào công việc.”
“Tôi đang nói về quy trình.”
Tôi nhìn quanh bàn họp.
“Dự án này do tôi ký hợp đồng trách nhiệm.”
“Không có văn bản điều chuyển, không ai được tự ý tiếp quản tài liệu.”
“Anh lấy tài liệu từ máy tính của tôi bằng cách nào?”
Phó giám đốc Lưu lập tức đổi sắc mặt.
“Tất cả đều là tài sản công ty.”
“Không cần cô đồng ý.”
“Máy tính của tôi có dữ liệu cá nhân và hồ sơ bảo mật.”
“Anh tự ý đăng nhập, đã vi phạm quy định an ninh thông tin.”
Tôi quay sang nhân viên công nghệ đang đứng cạnh cửa.
“Anh là người mở máy tính của tôi?”
Người kia lập tức lắc đầu.
“Không phải tôi.”
“Vậy ai?”
Không ai trả lời.
Tôi nhìn phó giám đốc Lưu.
“Anh tự mở?”
Anh ta đập bàn.
“Giang Minh Châu, cô đang thẩm vấn tôi sao?”
“Đúng.”
Tôi lấy điện thoại ra.
“Hoặc anh nói rõ tại đây.”
“Hoặc chúng ta để cảnh sát xác định.”
Phó giám đốc Lưu cười lạnh.
“Chỉ vì bị đàn ông bỏ mà cô phát điên thật rồi.”
“Cả công ty đều biết cô chạy tới phá đám cưới của em gái.”
“Bây giờ còn định gây chuyện trong công ty.”
Chương 6
“Tôi thấy bộ phận nhân sự nên đưa cô đi kiểm tra tâm lý.”
Vừa nói xong, cửa phòng họp bị đẩy ra.
Tổng giám đốc bước vào.
Phía sau ông là giám đốc pháp chế cùng Trình Tư Nghiên.
Phó giám đốc Lưu lập tức đứng dậy.
“Tổng giám đốc Trần.”
Tổng giám đốc không nhìn anh ta.
Ông quay sang tôi.
“Cô Giang, luật sư Trình đã gửi văn bản giải thích.”
“Công ty sẽ không đưa ra bất kỳ quyết định nào dựa trên tin đồn chưa được xác minh.”
“Dự án vẫn do cô phụ trách.”
Phó giám đốc Lưu vội vàng nói:
“Nhưng phía khách hàng đã…”
“Khách hàng đã xác nhận họ chỉ quan tâm đến năng lực chuyên môn.”
Tổng giám đốc lạnh nhạt cắt ngang.
“Còn anh, tự ý truy cập máy tính của nhân viên và phát tán thông tin chưa được kiểm chứng.”
“Bộ phận kiểm toán nội bộ sẽ điều tra.”
Sắc mặt phó giám đốc Lưu thay đổi hoàn toàn.
Anh ta quay sang nhìn tôi.
Trong ánh mắt không còn vẻ đắc ý, chỉ còn oán hận.
Tôi mỉm cười.
“Anh họ của Tần Mặc Dương đúng không?”
“Về nhắn với anh ta.”
“Muốn chơi thì chơi cho tử tế.”
“Đừng dùng mấy thủ đoạn thấp kém thế này.”
Buổi chiều, tài khoản của công ty tổ chức hôn lễ bất ngờ đăng một bài xin lỗi.
Họ xác nhận người ký hợp đồng ban đầu là tôi.
Tên cô dâu trong hồ sơ là Giang Minh Châu.
Hai tuần trước hôn lễ, Tần Mặc Dương cùng Giang Nhược Vy yêu cầu thay đổi thông tin.
Nhân viên phụ trách từng phản đối vì không có sự đồng ý của người thanh toán.
Nhưng Tần Mặc Dương khẳng định hai bên đã thống nhất.
Mẹ tôi cũng gọi điện xác nhận rằng gia đình đồng ý đổi cô dâu.
Bài viết còn đính kèm ảnh chụp màn hình lịch sử chỉnh sửa.
Thời điểm thay tên.
Nội dung trao đổi.
Biên lai thanh toán.
Toàn bộ đều rõ ràng.
Studio ảnh cưới cũng đăng thông báo.
Họ xác nhận Tần Mặc Dương và Giang Nhược Vy đã chụp ảnh từ hơn hai tháng trước.
Chuyến chụp ngoại cảnh kéo dài mười ngày.
Toàn bộ chi phí được thanh toán từ tài khoản mang tên tôi và Tần Mặc Dương.
Dư luận lập tức đảo chiều.
【Khoan đã, vậy chị gái mới là cô dâu thật?】
【Dùng tiền của chị để chụp ảnh cưới với em gái?】
【Cả gia đình cùng lừa cô ấy đến hôn lễ rồi bắt làm phù dâu?】
【Đây không phải yêu đương bình thường, đây là cướp trắng trợn.】
【Còn tung video cắt ghép để bôi nhọ người bị hại.】
【Đúng là cả nhà hút máu một người.】
Tài khoản giải trí đăng video đầu tiên nhanh chóng xóa bài.
Nhưng bằng chứng đã được lưu lại.
Trình Tư Nghiên gửi thư luật sư yêu cầu họ công khai xin lỗi, bồi thường và cung cấp danh tính người thuê đăng bài.
Chỉ sau ba giờ, đối phương đã giao ra lịch sử chuyển khoản.
Người trả tiền là trợ lý của Tần Mặc Dương.
Số tiền một trăm năm mươi nghìn.
Tôi nhìn hóa đơn.
Không cảm thấy bất ngờ.
Tần Mặc Dương gọi tới ngay sau đó.
Lần này tôi bắt máy.
Giọng anh ta khàn đặc.
“Minh Châu.”
“Bài viết trên mạng không phải ý của anh.”
“Trợ lý tự ý làm.”
“Anh đã sa thải cậu ta.”
Tôi bật loa ngoài để Trình Tư Nghiên ghi âm.
“Trợ lý của anh tự ý chuyển một trăm năm mươi nghìn để bôi nhọ tôi?”
“Anh thật sự nghĩ tôi ngu đến vậy sao?”
“Anh chỉ muốn dập chuyện xuống.”
“Anh sợ em công khai tất cả.”
“Nhược Vy vừa trải qua chuyện như vậy, anh không muốn cô ấy bị kích động.”
Lại là Giang Nhược Vy.
Đến tận lúc này, anh ta vẫn chỉ lo nó bị kích động.
Tôi hỏi:
“Vậy còn tôi?”
Tần Mặc Dương im lặng.
Tôi cười.
“Tần Mặc Dương, suốt bảy năm yêu nhau, anh từng thật lòng yêu tôi chưa?”
Anh ta lập tức nói:
“Đương nhiên có.”
“Anh chỉ…”
“Chỉ yêu Giang Nhược Vy nhiều hơn?”
“Không phải.”
“Anh đối với cô ấy là trách nhiệm.”
“Cô ấy quá yếu đuối.”
“Anh không thể nhìn cô ấy xảy ra chuyện.”
“Còn tôi mạnh mẽ nên có thể bị phản bội?”
“Có thể bị lấy tiền?”
“Có thể bị cướp hôn lễ?”
“Có thể bị tung tin bôi nhọ?”
Anh ta thở dài.
“Minh Châu, đừng nói khó nghe như vậy.”
“Chúng ta quen nhau nhiều năm.”
“Anh hiểu tính em.”
“Em không phải người so đo từng chút.”
“Em chỉ đang tức giận.”
“Chờ em bình tĩnh lại, chúng ta vẫn có thể…”
“Có thể gì?”
“Tiếp tục kết hôn sao?”
Tần Mặc Dương không trả lời ngay.
Một lát sau, anh ta thấp giọng:
“Hôn lễ hôm qua chỉ là nghi thức.”
“Anh chưa đăng ký với Nhược Vy.”
“Về mặt pháp lý, anh vẫn độc thân.”
“Anh có thể tổ chức cho em một hôn lễ khác.”
Tôi tưởng mình đã không còn cảm giác.
Chương 7
Nhưng nghe đến đây, dạ dày tôi vẫn cuộn lên vì ghê tởm.
“Vậy Giang Nhược Vy thì sao?”
“Anh sẽ giải thích với cô ấy.”
“Cô ấy đã hoàn thành tâm nguyện.”
“Sau này anh sẽ chăm sóc cô ấy như em gái.”
“Minh Châu, chúng ta mới là người sắp kết hôn.”
“Anh biết em đã hy sinh rất nhiều.”
“Anh cũng biết em yêu anh.”
“Chỉ cần em rút đơn kiện và ngừng truy cứu chuyện trên mạng, anh có thể coi như chuyện hôm qua chưa từng xảy ra.”
Tôi nhìn Trình Tư Nghiên.
Cô ấy cũng đang nhìn tôi bằng ánh mắt không thể tin nổi.
Tôi bật cười.
“Anh coi như chưa từng xảy ra?”
“Đúng.”
“Anh không trách em đã t/á/t anh.”
“Tôi có nên cảm ơn anh không?”
“Minh Châu.”
Giọng anh ta trầm xuống.
“Đừng mỉa mai.”
“Anh đang cho chúng ta một cơ hội.”
“Không cần.”
Tôi nói.
“Cơ hội ấy anh giữ lại cho Giang Nhược Vy đi.”
“Còn khoản tiền trong tài khoản chung và căn nhà của tôi, trong ba ngày phải hoàn trả.”
“Nếu không, gặp nhau tại tòa.”

