Chiều tối, tôi và Giang Dục Bạch đi dạo trên bãi cát trắng.
Cậu ấy chìa tay về phía tôi:
“Này, Tống Thời Vũ, cậu thấy tớ thế nào?”
“Khá nhiều lời.”
Tôi nắm lấy đầu ngón tay cậu ấy.
Nhưng cậu ấy lại mím môi, nhìn tôi đầy tủi thân:
“Chỉ vậy thôi à?”
Tôi bật cười:
“Vừa khéo tớ ít nói.”
Cậu ấy cũng cười:
“Vậy chúng ta rất hợp nhau. Làm bạn gái tớ nhé?”
Tôi nghiêng đầu, hơi khó hiểu:
“Chẳng phải chúng ta vẫn luôn hẹn hò sao?”
“Hả? Từ lúc nào?” Cậu ấy giật mình.
“Từ lúc lớp tám tớ cứu cậu, cậu nói sẽ lấy thân báo đáp mà.”
Năm lớp tám, công ty của bố mẹ Giang Dục Bạch gần như phá sản.
Cậu ấy được đưa về quê học.
Khi ấy cậu ấy để tóc dài, gương mặt xinh đẹp đến mức khó phân biệt nam nữ.
Có lần, ba thanh niên bất hảo vây quanh cậu ấy, định gây chuyện.
Tôi thấy cậu ấy mặc đồng phục trường mình, lại tưởng là con gái nên lập tức xông lên đánh nhau với bọn họ.
Sau đó kéo cậu ấy chạy trốn.
Kết quả cậu ấy vừa mở miệng đã nói:
“Nữ hiệp, đa tạ đã ra tay.”
Làm tôi giật bắn mình.
Sau đó dần dần quen thân, chúng tôi trở thành bạn tốt.
“Nói bậy, tớ chưa từng nói. Tớ đâu có tùy tiện như thế.” Giang Dục Bạch liên tục lắc đầu.
“Ha ha, được rồi, trêu cậu thôi.”
Tôi nghiêm túc nói:
“Giang Dục Bạch, thật ra tớ không phân biệt được tình cảm của mình dành cho cậu là tình thân, tình bạn hay tình yêu.”
“Nhưng tớ là người rất sợ phiền phức, lại thích nghe cậu lải nhải, cũng thích cậu bám lấy tớ.”
“Tớ chưa từng hứng thú với ai, chỉ thích nhìn cậu cười, giận, vui, buồn.”
“Cậu… cậu còn nói nhiều hơn tớ.” Giang Dục Bạch đỏ mặt. “Tớ cũng thích cậu, Tống Thời Vũ.”
“Ngay từ lần đầu gặp mặt đã thích rồi.”
13
Ngày khai giảng sắp tới, lớp chúng tôi tổ chức một buổi tụ họp.
Dù chỉ học cùng nhau một năm, tôi vẫn cảm thấy mọi người đều khá tốt.
Ăn một bữa chia tay cũng chẳng có gì.
Sau khi buổi tụ họp kết thúc, tôi gặp Lục Kinh Niên ở cửa khách sạn.
Rõ ràng anh ta đã đợi rất lâu.
Mưa bụi bên ngoài đã làm quần áo anh ta ướt đẫm.
“Người ở bệnh viện là cô, đúng không?” Anh ta đi thẳng vào vấn đề.
Chỉ là giọng nói mang theo một chút run rẩy.
Tôi nhìn điện thoại. Khoảng hai phút nữa Giang Dục Bạch sẽ lái xe tới.
“Đúng hay không thì có ý nghĩa gì với anh?”
“Đương nhiên có ý nghĩa, Tống Thời Vũ. Nếu tôi biết… Nếu tôi biết tất cả những chuyện này, tôi sẽ không làm tổn thương cô.”
Hơi thở anh ta nghẹn lại, khi nói tiếp đã mang theo tiếng khóc.
“Chúng ta cũng sẽ không đi đến bước này.”
“Bước nào?” Tôi không hiểu. “Chúng ta vốn chỉ là người xa lạ.”
Lục Kinh Niên nhìn tôi, trong mắt hiện lên nỗi đau sâu sắc.
“Người xa lạ? Chúng ta từng trải qua những chuyện ấy, vậy mà cô nói chúng ta là người xa lạ?”
“Nói thật, tôi rất hối hận vì đã cứu anh.”
Tôi không chút cảm xúc nhìn anh ta. Thấy gương mặt anh ta dần trở nên xám xịt, trong lòng tôi lại vô cùng hả hê.
“Bởi vì anh đã mang đến cho tôi quá nhiều phiền phức. Khi bị anh nhốt trong tầng hầm, tôi đã nghĩ nếu thời gian có thể quay lại, tôi không ngại đứng nhìn anh ngã nát bét.”
“Nhưng anh biết không? Trong kỳ nghỉ hè, khi ở bãi biển, tôi vẫn không thể thấy chết mà không cứu.”
“Có một cậu bé không được người lớn trông coi, đi vào vùng nước sâu. Tôi và Giang Dục Bạch lo chuyện bao đồng, gọi nhân viên quản lý tới cứu cậu bé.”
“Tôi nghĩ, việc tôi cứu người không hề sai.”
“Anh quả thật nên hối hận vì đã làm tổn thương tôi. Bởi vì anh, tôi suýt trở thành một người máu lạnh.”
“Một người máu lạnh sẽ không thể yêu thế giới này.”
Lục Kinh Niên khóc không thành tiếng:
“Xin lỗi. Tôi không biết. Tống Thời Nguyệt giả vờ quá giỏi.”
Tôi hoàn toàn cạn lời:
“Tôi nói nhiều như vậy, anh vẫn chỉ bận tâm chuyện cô ta mạo danh tôi.”
“Sau đó chính tôi chủ động kể những chuyện ấy cho cô ta.”
“Tại sao anh không tự nhìn lại mình? Nếu là người tốt, anh sẽ nhốt tôi trong tầng hầm, sẽ sai người trộm giấy báo dự thi của tôi sao?”
“Bản chất anh vốn là một kẻ tồi tệ.”
“Hy vọng quãng đời còn lại anh có thể làm người tốt.”
Lục Kinh Niên lập tức nói:
“Tôi sẽ sửa. Tôi nhất định sẽ sửa.”
“Tống Thời Vũ, cho tôi một cơ hội được không?”
Tôi đã rất mất kiên nhẫn:
“Đừng làm phiền nữa. Tôi sẽ gọi bảo vệ.”
“Tống Thời Vũ, tôi thích cô. Ngay cả khi chưa biết cô là người cứu mình, tôi đã thích cô rồi.”
Anh ta nhìn tôi như cầu xin:
“Tống Thời Nguyệt lấy ơn cứu mạng ra cầu xin tôi, bảo tôi trộm giấy báo dự thi của cô.”
“Tôi nghĩ cô học giỏi như vậy, dù năm nay không đỗ thì năm sau thi lại cũng được.”
“Tôi sai rồi. Tôi phải làm gì cô mới tha thứ?”
Tôi hoàn toàn không còn gì để nói.
“Anh là ai mà dám mơ tưởng kiểm soát số phận của tôi?”
“Tha thứ cho anh sao? Nếu hôm nay anh không chạy tới nói một đống này, tôi đã quên anh là ai từ lâu rồi.”
“Bảo vệ, người này đang quấy rối tôi. Đuổi anh ta ra ngoài.”
Rất nhanh, hai nhân viên bảo vệ tới xua đuổi Lục Kinh Niên.
Anh ta liên tục quay đầu:
“Tôi thật sự biết sai rồi.”
Nước mắt và nước mưa hòa lẫn, khiến gương mặt anh ta trở nên mơ hồ.
Tôi suy nghĩ một chút, cuối cùng để lại cho anh ta một câu:
“Anh biết tại sao Tống Thời Nguyệt muốn anh trộm giấy báo dự thi của tôi không?”
“Bởi vì cô ta muốn bảo đảm rằng tôi và anh mãi mãi không thể ở bên nhau.”
Khi tôi lên đại học, nghe bạn học nói Lục Kinh Niên đã phải ngồi tù.
Anh ta phạm tội cố ý gây thương tích.
Nghe nói đã đánh người bị thương nặng, gần như liệt.
Sau này tôi mới biết người anh ta đánh là Tống Thời Nguyệt.
Tống Thời Nguyệt may mắn giữ được mạng, nhưng giọng nói bị hủy hoại, nằm trên giường hai tháng mới miễn cưỡng xuống đất được.
Ban đầu cô ta được trường nghệ thuật đặc cách trúng tuyển, nhưng bây giờ tất cả đều tan thành mây khói.
Công ty nhà họ Tống không còn đơn hàng, cuối cùng phá sản.
Gia đình ba người phải bán biệt thự, ngày ngày ở nhà chửi bới và oán trách lẫn nhau.
Mười lăm năm sau, tôi thành lập công ty của riêng mình.
Gia đình và sự nghiệp đều viên mãn.
Tống Thời Nguyệt vòng vo tìm cách liên lạc với tôi, báo tin ông Tống bệnh nặng, sắp qua đời.
Ngoài ra, bà Trương mắc bệnh Alzheimer.
Tôi im lặng một lúc lâu rồi kể lại một chuyện cũ.
“Khi bà Trương sinh chúng ta, ông Tống ngoại tình. Người thứ ba cũng đang mang thai.”
“Sau khi biết chuyện, bà ta sinh non, sinh ra cô và tôi, sau đó bị băng huyết, mất khả năng sinh con.”
“Bà ta không thể sinh con trai nữa, trong khi người thứ ba lại sinh cho ông Tống một đứa con trai.”
“Bà Trương không hận người chồng phản bội, lại hận tôi, đứa trẻ chào đời sau cô, vì cho rằng tôi khiến bà ta băng huyết.”
“Vì thế bà ta vứt tôi cho ông bà nội, còn ôm cô lên thành phố tìm ông Tống, nói rằng phải chữa bệnh cho cô.”
“Cô nên thấy may mắn vì ông Tống vẫn còn chút lương tâm. Vì cô là con ruột nên ông ta không từ bỏ cô.”
“Điều kịch tính nhất là đứa con của người thứ ba không phải con ông Tống.”
“Ông Tống vừa đau khổ vừa tức giận, quay về với gia đình. Bà Trương mừng rỡ, từ đó coi cô là phúc tinh.”
“Tôi nói nhiều như vậy chỉ để nói cho cô biết: Nửa đời trước cô hạnh phúc hơn tôi không phải vì cô đáng được yêu hơn, cũng không phải vì tôi đáng phải chịu khổ.”
“Mọi hạnh phúc và đau khổ của một đứa trẻ đều bắt nguồn từ bố mẹ.”
“Họ chưa từng cho tôi tình yêu hay sự quan tâm, đương nhiên tôi cũng sẽ không cho đi bất cứ thứ gì.”
“Đừng tiếp tục kể với tôi họ sống khổ sở hay khó khăn thế nào. Nếu không, tôi sẽ cười thật to.”
“Còn cô, Tống Thời Nguyệt, tôi đã trả thù cô xong rồi. Sau này đừng liên lạc nữa.”
Tôi cúp điện thoại.
Sau đó tiếp tục xem xét bản kế hoạch trợ lý vừa đưa tới.
Cơn mưa của tuổi thơ vẫn luôn rơi, nhưng tôi chưa từng dừng bước.
Bây giờ cuộc đời đã nằm trong tay mình, tôi càng không thể buông lỏng hay dừng lại.
Cố lên, cô gái!
HẾT.

