“Nhân chứng này thậm chí không trả lời nổi những chi tiết cơ bản. Lời khai như vậy hoàn toàn không đáng tin.”

Luật sư bên nguyên lập tức bật dậy.

“Thưa tòa, nhân chứng có thể vì căng thẳng nên không nhớ rõ, nhưng điều đó không đồng nghĩa lời khai là giả.”

Thẩm phán nhìn Vương Lệ một lúc, rồi nói ngắn gọn:

“Nhân chứng có thể rời đi.”

Cô ta gần như thở phào, bước nhanh ra khỏi phòng xử.

Không khí trong phòng bỗng trầm xuống.

“Bây giờ mời phía bị đơn trình bày.” Thẩm phán nói.

Trương Vân đứng thẳng lưng.

“Thưa tòa, thân chủ tôi — Tô Vãn Vãn — tuyệt đối không ngoại tình. Những bằng chứng phía nguyên đơn đưa ra đều bị cắt ghép bối cảnh, cố tình bóp méo sự thật.”

“Cô có chứng cứ gì không?” Thẩm phán hỏi.

“Chúng tôi có nhân chứng Lý Minh.”

Lý Minh bước vào.

Bộ vest phẳng phiu, dáng người thẳng tắp — ánh mắt bình tĩnh đến lạ, như thể đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ lâu.

“Nhân chứng Lý Minh, hãy nói rõ mối quan hệ giữa anh và bị đơn.”

Anh đáp rành rọt:

“Thưa tòa, tôi và Tô Vãn Vãn là bạn đại học. Sau khi ra trường thỉnh thoảng gặp nhau trò chuyện, nhưng giữa chúng tôi tuyệt đối không tồn tại bất kỳ quan hệ không đứng đắn nào. Tất cả các lần gặp đều ở nơi công cộng, chưa từng ở riêng.”

“Vậy anh giải thích thế nào về những bức ảnh?” Thẩm phán hỏi.

Lý Minh liếc qua xấp ảnh.

“Đúng là ảnh chụp chúng tôi — nhưng đều ở nhà hàng, quán cà phê, trung tâm thương mại. Phía nguyên đơn chỉ chọn những góc máy gây hiểu lầm.”

Trương Vân bước lên một bước.

“Thưa tòa, ngoài lời khai của Lý Minh… chúng tôi còn có chứng cứ quan trọng hơn.”

Cô mở cặp, lấy ra tập tài liệu ông nội đưa cho tôi.

“Đây là gì?” Thẩm phán hỏi.

“Là bằng chứng về hành vi sai phạm của nguyên đơn Trần Chí Viễn.”

Trương Vân đưa hồ sơ lên.

“Bao gồm biển thủ công quỹ, nhận hối lộ, và duy trì quan hệ bất chính với nhiều phụ nữ.”

Thẩm phán nhận lấy.

Trang đầu lật ra.

Trang thứ hai.

Rồi trang thứ ba.

Sắc mặt bà dần lạnh xuống.

Ở phía đối diện, mặt Trần Chí Viễn tái trắng như tờ giấy. Ánh mắt hoảng loạn không giấu nổi — rõ ràng anh ta chưa từng nghĩ chúng tôi lại nắm trong tay những thứ này.

“Trần Chí Viễn,” thẩm phán ngẩng lên, giọng nghiêm khắc,

“Những tài liệu này… có phải sự thật không?”

Anh ta lắp bắp:

“Thưa tòa… những thứ này… tôi không biết từ đâu ra… có thể là giả…”

“Giả?” Trương Vân cười lạnh.

“Tất cả đều có sao kê ngân hàng, ghi âm, video và lời khai nhân chứng. Trần Chí Viễn — anh còn định chối đến khi nào?”

Luật sư bên nguyên vội vàng đứng bật dậy.

“Thưa tòa! Những tài liệu này không liên quan trực tiếp tới vụ ly hôn, không nên được chấp nhận làm chứng cứ!”

Trương Vân xoay người, giọng đanh lại:

“Thưa tòa, nguyên đơn tố thân chủ tôi ngoại tình và yêu cầu cô ấy ra đi tay trắng. Nhưng hiện tại, chính nguyên đơn mới là người có vấn đề nghiêm trọng về đạo đức và pháp lý.

Một người biển thủ, nhận hối lộ, duy trì nhiều quan hệ ngoài luồng — lấy tư cách gì để buộc tội người khác phản bội hôn nhân?”

Cả phòng xử im phăng phắc.

Tôi nhìn Trần Chí Viễn.

Lần đầu tiên — tôi thấy rõ sự sụp đổ trong mắt anh ta.

Không phải đau đớn.

Mà là nỗi sợ khi chiếc mặt nạ bị xé toạc giữa ánh sáng ban ngày.

Khóe môi tôi khẽ cong lên.

Ván cờ này…

Anh ta tưởng mình là người ra đòn trước.

Nhưng không ngờ — đòn kết liễu lại nằm trong tay tôi.

Thẩm phán khẽ gật đầu.

“Lập luận của bị đơn là có cơ sở.”

Sắc mặt Trần Chí Viễn lập tức biến đổi. Anh ta bật dậy, gần như mất kiểm soát.

“Vãn Vãn! Chúng ta có thể nói chuyện riêng mà, tại sao nhất định phải kéo nhau ra tòa?”

Tôi nhìn anh ta, ánh mắt lạnh như băng.

“Trần Chí Viễn, chính anh là người kiện tôi trước. Giờ lại nói chuyện riêng — anh thấy còn khả năng sao?”

“Vãn Vãn… anh thừa nhận mình sai rồi, nhưng anh thật sự yêu em!” Giọng anh ta nghẹn lại.

“Chúng ta có thể bắt đầu lại mà!”

“Bắt đầu lại?” Tôi đứng lên, nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Biển thủ công quỹ, nhận hối lộ, dây dưa với nhiều phụ nữ — những chuyện đó anh có dám thừa nhận không?”

Anh ta cứng họng.

Tôi tiếp tục, từng chữ sắc như dao:

“Nếu đã không dám nhận, vậy giữa chúng ta chẳng còn gì để nói. Thưa tòa, tôi yêu cầu phản tố — đề nghị Trần Chí Viễn ra đi tay trắng và bồi thường tổn thất tinh thần cho tôi.”

Chiếc búa gõ xuống.

“Tạm nghỉ. Hai bên chuẩn bị phát biểu cuối cùng.”

Trong lúc giải lao, Trần Chí Viễn bước đến gần, hạ giọng:

“Vãn Vãn… em thật sự muốn đẩy mọi chuyện đến mức này sao?”

Tôi nhìn anh ta, không chút cảm xúc.

“Người làm mọi thứ đến bước này — là anh. Vu khống tôi làm lộ bí mật, kiện tôi ngoại tình. Bây giờ lại trách tôi tuyệt tình?”

“Anh biết mình sai… nhưng mấy tài liệu đó…” Giọng anh ta thấp đến gần như không nghe thấy.

“Nếu bị công khai… đời anh coi như xong.”

“Tương lai của anh không liên quan gì đến tôi.” Tôi nói dứt khoát.

“Trần Chí Viễn, còn nhớ ngày cưới anh từng nói gì không? Anh bảo dù thế nào cũng sẽ không làm tổn thương tôi. Hóa ra — tất cả chỉ là lời nói suông.”

Trong mắt anh ta lóe lên đau đớn.

“Vãn Vãn… anh thật sự chưa từng muốn làm em tổn thương…”

“Chưa từng?” Tôi bật cười lạnh.

“Vu khống không phải tổn thương? Kiện tôi không phải tổn thương? Lương tâm anh… bị chó tha mất rồi sao?”

Anh ta không còn lời nào để biện hộ, chỉ có thể lặng lẽ quay đi — bóng lưng chật vật đến đáng thương.

Nhưng trong lòng tôi… không còn gợn sóng.