Sau đó tôi nhờ đồng nghiệp gửi cho tôi toàn bộ nội dung liên lạc giữa tôi và Lâm Linh trong thời gian làm nhiệm vụ.

Chúng tôi giả vờ như không quen biết, mọi thông tin liên lạc đều dùng mật mã ký hiệu, trao đổi thông tin dưới một cái cây an toàn và không gây chú ý.

Giờ những thông tin này đều được lưu lại. Tôi cần phải đọc kỹ từng chữ một, thông qua thói quen dùng từ và những chi tiết khác, tìm xem có dấu vết khác biệt nào không, từ đó xác định thời điểm Lâm Linh bị mạo danh.

Nhưng tôi đọc đi đọc lại, Lâm Linh bên ngoài đã đợi đến sốt ruột, tôi vẫn không phát hiện ra bất kỳ điều gì bất thường.

“Trần Tiểu Mãn, nếu bụng cậu khó chịu quá thì tớ đi mua thuốc cho cậu nhé!”

“Chậm trễ nữa là không kịp chuyến bay tối nay đâu.”

Tiếng giục giã của cô ta lại vang lên.

Cả người tôi lạnh toát, đột nhiên nhận ra một vấn đề mà mình đã bỏ sót.

Mục đích cô ta mạo danh Lâm Linh là gì?

4.

Nếu cô ta là kẻ mạo danh, muốn biết về quá khứ, những chi tiết của tôi và Lâm Linh, chắc chắn phải khống chế Lâm Linh, đào bới những thông tin này từ miệng cô ấy.

Nhưng nếu đã khống chế được Lâm Linh rồi, tại sao cô ta lại mặc cho tập đoàn tội phạm bị tóm gọn một mẻ?

Và bây giờ cô ta không những không chạy trốn mà còn chủ động muốn về nước.

An ninh trong nước, đối với cô ta chắc chắn rủi ro sẽ tăng lên gấp bội!

“Này!”

“Cậu thực sự không cần giúp sao?”

“Cậu đừng có giống Vương Vũ, tiêu chảy trong nhà vệ sinh đến mức kiệt sức rồi ngất xỉu đấy nhé!”

Cô ta sốt ruột gõ cửa, giọng điệu như thể thực sự sợ tôi xảy ra chuyện.

Tôi vội đáp một tiếng: “Xong ngay đây.”

Giờ phút này, sự nghi ngờ trong lòng tôi càng sâu hơn.

Nếu cô ta là kẻ mạo danh, muốn qua mặt tôi, chỉ cần biết một số chuyện về quá khứ của tôi là đủ rồi.

Tại sao cô ta còn nhớ một chuyện vặt vãnh như việc đồng nghiệp Vương Vũ ngất xỉu trong nhà vệ sinh 6 năm trước?

Cho dù là dùng nhục hình bức cung, cũng đâu ai đi hỏi mấy chuyện thế này?

Huống hồ Lâm Linh chịu đựng được cả nhục hình.

Tín ngưỡng của cô ấy tuyệt đối không cho phép bản thân cúi đầu trước bọn buôn ma túy!

Tôi mang theo sự nghi ngờ bước ra ngoài, cô ta lập tức ôm lấy tôi, kiểm tra cơ thể tôi.

Tôi không nhìn ra một chút vẻ ngụy tạo giả tạo nào.

Liệu có phải là do áp lực quá lớn trong thời gian dài đã giày vò tinh thần, khiến Lâm Linh quên mất giao hẹn về “cây hồng”?

Tôi thực sự không thể tìm ra lời giải thích nào khác, đây là khả năng duy nhất.

“Linh Linh, chúng ta đi bệnh viện khám thử xem.”

“Bụng tớ khó chịu quá——”

Chưa dứt lời, Lâm Linh đã trực tiếp bế bổng tôi lên.

“Phục vụ, bệnh viện gần nhất ở đâu?”

Cô ta hớt hải bế tôi lên taxi, đỏ hoe mắt nói tôi gầy đi rồi, nói 5 năm trước tôi trúng đạn lúc làm nhiệm vụ, cô ta đưa tôi đi bệnh viện khi đó còn nặng hơn bây giờ rất nhiều.

Tôi nhắm mắt nuốt ngược nước mắt vào trong, không thốt nổi thêm lời nào nữa.

Tôi bắt đầu tin rằng, cô ấy chính là Lâm Linh thật.

Tôi đi bệnh viện là để kéo dài thời gian, nhờ đồng nghiệp đến lấy tóc của cô ấy đi xét nghiệm ADN.

Nếu cô ấy đúng là Lâm Linh, chúng tôi sẽ về nước.

Nếu cô ta là giả, sẽ lập tức khống chế cô ta để thẩm vấn.

Dù có bứt dây động rừng cũng đành chịu. Cô ta diễn quá hoàn hảo, tôi không tìm ra nổi một kẽ hở nào, căn bản không thể điều tra ra tung tích của Lâm Linh.

Tôi thuận lợi lấy được tóc của cô ta, giao cho đồng nghiệp.

20 tiếng chờ đợi kết quả, với tôi dài như một thế kỷ, ngồi trên đống lửa.

“Đồng chí Lâm Linh không có vấn đề gì, kết quả xét nghiệm ADN bình thường…”

Khoảnh khắc nhận được tin nhắn của đồng nghiệp, tôi không kìm được mà lao tới ôm chặt lấy Lâm Linh.

“Bệnh của tớ đỡ hơn nhiều rồi, Linh Linh, về nhà thôi!”

“Chúng ta về nhà!”

Cô ấy cũng rất vui mừng, lập tức lấy điện thoại ra đặt vé máy bay.