Anh dập đầu xin lỗi: “Tiểu Nguyệt, anh sai rồi, anh không phải con người, anh bị mờ mắt rồi, anh nợ em quá nhiều. Em tha thứ cho anh lần này được không? Anh không đánh bài nữa, không qua lại với Lưu Mai nữa, anh sẽ sống tử tế, chăm sóc em và Hiểu Nhã, chăm sóc bố mẹ, em đừng ly hôn anh có được không?”.
Chị dâu nhìn anh quỳ dưới đất, nước mắt lã chã rơi. Bao nhiêu uất ức, xót xa bao năm qua vỡ òa, chị che mặt khóc nức nở.
Hiểu Nhã cũng ôm chầm lấy mẹ: “Mẹ ơi, mẹ đừng ly hôn bố, con không muốn bố mẹ ly hôn, con muốn ở với cả bố và mẹ”.
Tôi đến bên chị dâu, khẽ vỗ lưng chị: “Chị dâu, chị đừng sợ, có em ở đây, không ai dám bắt nạt chị. Nếu chị muốn ly hôn, em ủng hộ tuyệt đối, mọi thứ là của chị, quyền nuôi Hiểu Nhã em sẽ giúp chị giành bằng được, em sẽ nuôi chị và cháu cả đời. Nếu chị không muốn ly hôn, hãy bắt anh ta xin lỗi, viết cam kết, sau này dám sai phạm, em sẽ không tha. Bất kể chị quyết định thế nào, em đều ủng hộ”.
Chị dâu ngẩng đầu, nước mắt rơi trên tay tôi, ấm nóng. Chị nhìn anh tôi, nhìn Hiểu Nhã, nhìn mọi người xung quanh, cuối cùng gật đầu.
Chị nói với anh: “Triệu Hà, tôi có thể tha thứ cho anh lần này, nhưng với ba điều kiện. Nếu anh đồng ý, tôi không ly hôn. Nếu không, bây giờ chúng ta ra tòa”.
Anh tôi gật đầu lia lịa: “Anh đồng ý! Anh đồng ý hết! Đừng nói ba điều, ba mươi điều anh cũng đồng ý! Em cứ nói đi!”.
Chị dâu lau nước mắt, nói rành mạch: “Thứ nhất, từ nay về sau không được chạm vào bài bạc, không được đến câu lạc bộ, không được qua lại với Lưu Mai. Nếu tôi phát hiện một lần nữa, ly hôn ngay lập tức và ra đi tay trắng”.
“Thứ hai, sổ sách siêu thị, tiền bạc trong nhà giao hết cho tôi quản. Mỗi tháng tôi phát tiền tiêu vặt cho anh, không được tiêu xài hoang phí hay ra ngoài ăn chơi”.
“Thứ ba, hằng ngày về nhà đúng giờ, giúp trông tiệm, đưa đón Hiểu Nhã đi học, chăm sóc bố mẹ. Nếu còn dám đi đêm không về, cãi vã hoặc động một ngón tay vào tôi, ly hôn ngay lập tức và ra đi tay trắng”.
Anh tôi gật đầu như bổ củi: “Anh đồng ý! Anh đồng ý hết! Nguyệt, anh sai rồi, anh sẽ sửa đổi, sẽ đối xử tốt với em, không bao giờ phạm sai lầm nữa!”.
Chị dâu không nói gì thêm, chỉ ôm chặt Hiểu Nhã, khẽ vỗ lưng con, nước mắt vẫn không ngừng rơi.
Vụ náo loạn ngày hôm đó cuối cùng cũng kết thúc. Mọi người ra về, ai cũng nói: “Triệu Đôn nói đúng, nhà này không có Nguyệt là tan nát rồi, cậu đúng là đứa trẻ biết ơn”.
Tôi dìu chị dâu và Hiểu Nhã về nhà, anh tôi lủi thủi đi theo sau như một đứa trẻ mắc lỗi.
Về đến nhà, tôi rót cho chị ly nước ấm, để chị ngồi trên sofa. Nhìn vết tát trên mặt chị, lòng tôi vẫn đau nhói. Tôi nói: “Chị dâu, em xin lỗi, là em không chăm sóc chị chu đáo để chị phải chịu uất ức”.
Chị dâu nhìn tôi, lắc đầu, nước mắt lại rơi: “Đôn Tử, cảm ơn em, nếu không có em, chị thực sự không biết phải làm sao”.
Tôi nói: “Chị cảm ơn em làm gì? Cả đời này em nợ chị, dùng cả đời cũng không trả hết. Năm xưa nếu không có chị, em đã nghỉ học đi làm rồi, không có ngày hôm nay. Những gì chị làm cho nhà này, em đều ghi nhớ trong lòng, chỉ cần em còn sống, sẽ không để ai bắt nạt chị”.
Đêm đó, tôi và anh tôi nói chuyện suốt đêm.
Tôi kể cho anh nghe về những hy sinh của chị dâu, về những nỗi khổ chị đã chịu. Tôi kể cho anh về việc chị đã tiếc nuối thế nào khi bán miếng ngọc, nhưng vì cái nhà này mà không ngần ngại. Tôi kể về việc chị chắt chiu từng đồng, nhường mọi thứ tốt nhất cho chúng tôi, còn bản thân thì chịu thiệt.
Tôi nói với anh: “Anh, chị dâu là ân nhân của nhà mình, là người cùng anh đi suốt cuộc đời. Nếu anh còn dám đối xử tệ với chị, em sẽ không bao giờ tha thứ và không nhận anh là anh trai nữa”.

