11

Đợi tôi học xong, Cố Hiểu Phong lại đứng ở cửa chờ tôi.

Tôi kéo cậu ta chạy nhanh, kéo cậu ta trở về dưới gốc cây anh đào.

“Giải thích đi. Hôm nay cậu mà nói không rõ, tớ sẽ cắn cậu thêm một cái nữa.”

Cố Hiểu Phong dịu dàng cười với tôi.

“Hồi nhỏ mẹ tớ rất muốn có con gái. Lúc tớ còn bé lại trắng trẻo, tóc dài, sức khỏe không tốt, cả nhà chiều tớ nên thỉnh thoảng để tớ mặc váy. Họ thấy vui, tớ cũng chẳng hiểu gì. Sau này ra nước ngoài, tớ mới cắt tóc, bắt đầu chơi thể thao, nên mới thành như bây giờ.”

Tôi nghe mà nghẹn họng.

“Hóa ra là tớ tự hiểu lầm từ đầu đến cuối?”

“Không hoàn toàn.” Cố Hiểu Phong nghiêm túc nhìn tôi. “Sau khi thêm lại WeChat, tớ biết cậu vẫn nghĩ tớ là nữ. Ban đầu tớ định nói rõ ngay, nhưng cậu học quá căng thẳng, ngày nào cũng chạy đến than với tớ. Tớ sợ nói ra rồi cậu sẽ không cần tớ nữa.”

Tôi tức đến giậm chân:

“Cho nên cậu cứ để tớ hiểu lầm?”

“Ừ. Là lỗi của tớ.”

Cố Hiểu Phong cúi đầu, giọng rất thấp:

“Sau đó tớ phát hiện mình thích cậu, không, phải là yêu cậu. Tớ càng không dám nói. Tớ sợ cậu chỉ thích ‘chị hàng xóm’ trong ký ức, chứ không thích Cố Hiểu Phong thật sự.”

Lửa giận trong lòng tôi giống như bị ai đó dội một gáo nước ấm.

Vẫn nóng, nhưng không còn bốc cháy dữ dội nữa.

Tôi hừ nhẹ:

“Vậy hôm qua cậu còn dám xuất hiện trước mặt tớ như vậy?”

“Nếu không gặp mặt, tớ sợ sẽ mất cậu thật.”

Cố Hiểu Phong nhìn tôi chăm chú.

“Nguyệt Nguyệt, tớ không muốn tiếp tục làm ‘chị hàng xóm’ trong tưởng tượng của cậu nữa. Tớ muốn làm Cố Hiểu Phong, người thật sự đứng bên cạnh cậu.”

Tim tôi bỗng nhiên đập lệch một nhịp.

Tôi quay mặt đi, cố gắng làm ra vẻ bình tĩnh:

“Nhưng mẹ tớ mà biết cậu là nam, chắc chắn sẽ vui đến phát điên. Tớ không muốn để bà ấy đắc ý.”

“Vậy chúng ta tạm thời không nói cho dì biết.”

Tôi quay phắt lại nhìn cậu ta.

Cố Hiểu Phong cong môi cười:

“Dù sao người cậu thích là tớ, không phải mẹ cậu. Chuyện của chúng ta, cứ để chúng ta tự quyết định.”

Tôi nhìn cậu ấy một lúc, cuối cùng vẫn không nhịn được mà bật cười.

“Cố Hiểu Phong, cậu đúng là xấu tính.”

“Chỉ xấu tính với cậu thôi.”

Tôi đá nhẹ vào giày cậu ấy:

“Đừng tưởng nói vài câu dễ nghe là xong. Chuyện cậu lừa tớ nhiều năm, tớ còn chưa tha thứ đâu.”

“Vậy tớ dỗ cậu cả đời, được không?”

Giọng cậu ấy rất nhẹ, nhưng ánh mắt lại nghiêm túc đến mức khiến người ta không thể xem là đùa.

Mặt tôi nóng lên.

Tôi kéo tay cậu ấy qua, chụp một tấm ảnh chỉ thấy hai bàn tay nắm lấy nhau, sau đó đăng lên vòng bạn bè.

Kèm dòng trạng thái: Tay người ấy lớn thật, sau này muốn nắm cả đời.

Tôi vừa đăng xong, điện thoại đã vang lên.

Là mẹ gọi tới.

Tôi lập tức bấm tắt.

Tắt xong lại nhận được điện thoại của các anh.

Tôi trực tiếp tắt máy, kéo Cố Hiểu Phong rời đi.

Cố Hiểu Phong nói với tôi:

“Tớ mua một căn hộ ngoài trường. Cậu chuyển đến ở cùng tớ được không?”

Tôi nghiêng đầu nhìn cậu ấy:

“Vừa xác định quan hệ đã muốn rủ tớ sống chung?”

“Chỉ là ở chung dưới một mái nhà thôi. Có hai phòng mà.”

Tôi nheo mắt:

“Cậu tốt nhất là thật sự có hai phòng.”

“Có.” Cố Hiểu Phong cười nói. “Phòng của cậu, phòng của tớ. Nhưng nếu cậu muốn ôm gối người thật, tớ cũng không ngại.”

Mặt tôi lập tức nóng bừng.

“Cút.”

Nói là nói vậy, nhưng cuối cùng tôi vẫn chuyển ra ngoài sống cùng cậu ấy.

Cố Hiểu Phong nấu ăn rất ngon, ngày nào cũng cho tôi ăn no căng.

Cậu ấy cao lớn, khỏe mạnh, nhưng lại rất dịu dàng. Thấy tôi đi mỏi chân, cậu ấy có thể một tay xách đồ, một tay dắt tôi qua đường.

Tôi vốn tưởng mình sẽ rất khó chấp nhận chuyện “chị hàng xóm” biến thành bạn trai.

Nhưng thật ra, chỉ cần người đứng trước mặt tôi vẫn là Cố Hiểu Phong, mọi thứ hình như cũng không khó đến vậy.

Còn mẹ tôi, sau khi đến trường chặn tôi hai lần mà không có kết quả, vậy mà bà ấy hoàn toàn từ bỏ.

Bà bắt đầu không quản ai nữa, đi du lịch khắp nơi, đến nhà cũng không về.

Không biết bà thật sự hết hy vọng, hay là đã nghĩ thông rồi.

Dù sao rất lâu sau, khi tôi dẫn Cố Hiểu Phong về nhà ăn cơm, mẹ tôi nhìn cậu ấy chằm chằm suốt mười phút.

Sau đó bà run rẩy hỏi:

“Con… con là nam thật à?”

Cố Hiểu Phong lễ phép gật đầu:

“Dạ, cháu là nam.”

Mẹ tôi lập tức che miệng, nước mắt rơi như mưa.

“Là nam… thật sự là nam…”

Tôi cạn lời nhìn bà:

“Mẹ, con đưa bạn trai về nhà, mẹ khóc cảm động hay khóc vì cuối cùng con không dẫn bạn gái về?”

Mẹ ôm chặt lấy tôi:

“Đều có, đều có! Mẹ cảm động quá! Đam mỹ hại mẹ suýt nữa mất cả tuổi thanh xuân, nhưng may mà con gái mẹ vẫn cứu được!”

Tôi: “…”

Cố Hiểu Phong đứng bên cạnh khẽ bật cười.

Anh cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng như năm đó dưới gốc cây anh đào.

“Nguyệt Nguyệt, bây giờ em còn giận anh vì chuyện hồi nhỏ mặc váy không?”

Tôi hừ nhẹ:

“Giận chứ. Ai bảo anh hại em tưởng mình yêu chị gái hàng xóm bao nhiêu năm.”

Anh nắm tay tôi, cười nói:

“Vậy anh dùng cả đời để dỗ em, được không?”

Tôi nhìn anh một lúc, cuối cùng cũng không nhịn được mà cong môi.

“Được thôi. Nhưng nói trước, sau này đồ ngủ đôi vẫn phải mặc.”

Cố Hiểu Phong cúi đầu, ghé sát tai tôi nói nhỏ:

“Ừ. Anh mặc, anh cởi, đều nghe em.”

Mặt tôi lập tức nóng bừng.

Còn mẹ tôi ở bên cạnh vẫn đang khóc nức nở:

“Là nam thật… tốt quá… tốt quá rồi…”

Nhiều năm sau, trong hôn lễ của tôi và Cố Hiểu Phong, mẹ tôi lại khóc đến không thành tiếng.

Bà vừa khóc vừa lẩm bẩm:

“Là nam, là nam thật… Đam mỹ hại đời tôi rồi.”

Tôi nhìn người đàn ông đang nắm tay mình.

Bỗng nhiên cảm thấy, thật ra giới tính ngay từ đầu đã không quan trọng đến vậy.

Quan trọng là, người khiến tôi rung động từ những năm tháng thanh xuân ấy, cuối cùng vẫn đứng bên cạnh tôi.

Vẫn là Cố Hiểu Phong.

Vẫn là người tôi thích nhất.

Hết.