Sau vài giây im lặng, tôi tưởng ai đó gọi nhầm, vừa định cúp máy thì đột nhiên nghe thấy một tiếng hít thở rất nhẹ.

Tôi khựng lại rồi cúp điện thoại.

Tôi không lưu số ấy, nhưng nhận ra những con số cuối cùng.

Đó là ngày sinh của anh.

Sau đó, số điện thoại ấy không gọi lại nữa.

Mùa thu, tôi cùng bạn đến Vân Nam một chuyến.

Chúng tôi đạp xe bên hồ Nhĩ Hải.

Gió thổi tóc tôi tung bay, ánh nắng chiếu lên mặt ấm áp dễ chịu.

Bạn tôi ở bên cạnh gọi lớn:

“Cậu nhìn đám mây bên kia xem, có giống kẹo bông không?”

Tôi ngẩng đầu nhìn, đột nhiên nhớ đến rất nhiều năm trước, mình từng hẹn với một người rằng sau này có cơ hội nhất định phải cùng nhau đến Đại Lý.

Khi ấy, tôi cảm thấy lời hẹn này vô cùng quan trọng, nhất định phải thực hiện.

Hiện tại, đứng dưới đám mây này, bên cạnh tôi không có anh, trong lòng cũng không hề có tiếc nuối.

Mây vẫn rất đẹp.

Gió vẫn rất dịu dàng.

Tôi mỉm cười, một mình đạp xe thật nhanh.

Sau đó, tôi nhận được một tin nhắn từ bộ phận nhân sự của công ty, nói rằng tôi đạt xếp hạng cao nhất trong kỳ đánh giá giữa năm, tiền thưởng cuối năm sẽ được tăng gấp đôi.

Tôi giơ điện thoại lên, chụp một bức ảnh hoàng hôn trên hồ Nhĩ Hải rồi đăng lên trang cá nhân.

Dòng trạng thái chỉ có ba chữ:

“Tốt thật đấy.”

Chẳng phải vậy sao?

HẾT