“Chúng tôi dập đầu xin cậu!”
“Xin cậu rộng lượng, đừng báo cảnh sát được không?”
Một người đàn ông quỳ xong.
Đến một người phụ nữ quỳ.
Chuyện này đã không còn là tranh chấp công sở.
Nó biến thành một phiên tòa đạo đức công khai.
Còn tôi bị đóng đinh trên ghế bị cáo.
Máu lạnh.
Vô tình.
Tuyệt tình.
Mọi cái nhãn đều bị dán lên người tôi.
Tôi nhìn người phụ nữ đang khóc lóc dưới chân.
Rồi nhìn Vương Lỗi ở cách đó không xa.
Trong mắt anh ta lóe lên một tia đắc ý.
Tôi biết.
Nếu lúc này tôi vẫn kiên quyết báo cảnh sát.
Tôi sẽ trở thành kẻ thù chung của cả công ty.
Tôi hít sâu một hơi.
Cúi xuống đỡ vợ Vương Lỗi đứng dậy.
“Chị dâu, chị đứng lên trước đi.”
Sau đó tôi nhìn Vương Lỗi.
Rồi nhìn trưởng phòng Lưu.
Ông ấy vẫn đứng bên cạnh, mặt tái xanh, từ đầu đến cuối không nói một lời.
“Được.”
Tôi nói.
“Có thể không báo cảnh sát.”
Trong mắt Vương Lỗi lập tức bùng lên tia hy vọng.
“Nhưng…”
Tôi đổi giọng.
“Chuyện này nhất định phải làm rõ.”
“Anh nói tiền bị chuyển nhầm.”
“Tôi nói anh giăng bẫy hại tôi.”
“Nói miệng không có bằng chứng.”
Tôi nhìn Vương Lỗi, vợ anh ta và toàn bộ đồng nghiệp.
“Đi thôi.”
“Bây giờ chúng ta tới ngân hàng.”
“Đối chất trực tiếp.”
“Mọi lịch sử chuyển khoản, mọi quy trình thao tác, chúng ta sẽ kiểm tra từng mục trước mặt mọi người.”
“Xem rốt cuộc ai mới là người nói dối.”
05
Trên đường đến ngân hàng.
Bốn người ngồi chung một xe.
Trưởng phòng Lưu lái xe, sắc mặt tối sầm.
Tôi ngồi ghế phụ.
Vương Lỗi và vợ ngồi phía sau.
Không ai nói chuyện.
Chỉ có tiếng khóc bị kìm nén của vợ anh ta.
Vương Lỗi co lại trong góc như một con gà trống thua trận, ánh mắt bất an.
Anh ta không biết tôi đang tính toán điều gì.
Đến ngân hàng đối chất?
Chẳng phải là tự chui đầu vào lưới sao?
Nhưng anh ta không còn lựa chọn.
Màn quỳ xuống khóc lóc vừa rồi đã tự ép anh ta vào đường cùng.
Bây giờ chỉ có thể đi theo kịch bản của tôi.
Đến ngân hàng.
Vẫn là chi nhánh đó.
Vẫn là quầy số 3.
Tôi nói thẳng với nhân viên:
“Xin chào, tôi muốn gặp quản lý Trần.”
Không lâu sau, nữ quản lý từng làm thủ tục đóng tài khoản cho tôi bước ra.
Nhìn thấy tôi, cô ấy hơi ngạc nhiên.
Sau đó lại nhìn thấy Vương Lỗi, vợ anh ta và trưởng phòng Lưu với vẻ mặt nghiêm trọng đứng phía sau.
Cô ấy lập tức hiểu được phần nào.
“Mời mọi người vào phòng khách VIP nói chuyện.”
Cửa phòng đóng lại.
Tách biệt hoàn toàn với bên ngoài.
Quản lý Trần rót nước cho chúng tôi.
“Anh Chu, tôi có thể giúp gì cho anh?”
Tôi đi thẳng vào vấn đề.
“Quản lý Trần, anh Vương Lỗi đây nói rằng phòng tài chính công ty anh ta…”
“Ba ngày trước đã chuyển nhầm một khoản 580.000 tệ vào tài khoản mà tôi đã làm thủ tục đóng.”
“Hiện tại anh ta nghi ngờ tôi chiếm đoạt số tiền này.”
“Vì vậy tôi muốn nhờ ngân hàng kiểm tra giúp.”
Vẻ mặt quản lý Trần lập tức chuyển sang nghiêm túc và chuyên nghiệp.
Cô ấy nhìn Vương Lỗi đang trắng bệch mặt.
“Được. Mọi người chờ một chút.”
Cô ấy quay về bàn, bắt đầu kiểm tra trên máy tính.
Vợ Vương Lỗi căng thẳng siết chặt vạt áo.
Vương Lỗi thì nhìn chằm chằm màn hình, trán đầy mồ hôi lạnh.
Vài phút sau.
Quản lý Trần ngẩng đầu.
“Anh Chu, tình hình như sau.”
“Ba ngày trước, hệ thống kiểm soát rủi ro của chúng tôi đúng là đã chặn một lệnh chuyển khoản trị giá 580.000 tệ.”
“Tài khoản người nhận cũng đúng là tài khoản cũ của anh, có số cuối là 6.”
Nghe đến đây, mắt Vương Lỗi lập tức sáng lên.
Vợ anh ta cũng ngừng khóc, nhìn tôi đầy khó tin.
Trưởng phòng Lưu nhíu mày sâu hơn.
Ánh mắt như muốn hỏi:
Chu Xuyên, cậu đang giở trò gì vậy?
Chỉ có tôi vẫn bình tĩnh.
Bởi tôi biết phần quan trọng nằm phía sau.
“Nhưng…”
Quản lý Trần tiếp tục.
“Giao dịch này đã bị hệ thống tự động đóng băng.”
“Có hai nguyên nhân.”

