Chúng đã hoàn toàn cắt đứt mọi liên hệ giữa tôi và Thẩm Trầm.

Tháng thứ hai sau khi ly hôn,

tôi nghe nói Thẩm Trầm bị hội đồng quản trị bỏ phiếu loại khỏi công ty.

Không giống như trước đây tôi chỉ xách túi rời đi,

Thẩm Thị còn đăng tuyên bố trên trang web chính thức.

Bãi nhiệm toàn bộ chức vụ của Thẩm Trầm, vĩnh viễn không được phép quay lại Thẩm Thị.

Tiếp đó là phán quyết hình sự dành cho Tần Du Nhiên.

Vì cố ý gây thương tích, cô ta bị kết án hơn một năm tù.

Ngày tuyên án, cha mẹ cô ta khóc mãi không ngừng.

Hai người già đau đớn hỏi cô ta tại sao lại làm như vậy.

Tần Du Nhiên đỏ mắt gào lên:

“Chẳng phải đều tại hai người sao!”

“Từ nhỏ đến lớn, hai người lúc nào cũng bảo con phải hơn người. Nhưng hai người có biết một người bình thường như con muốn hơn người khó đến mức nào không!”

Cô ta vừa nói vừa khóc,

thỏa sức trút toàn bộ oán hận lên cha mẹ mình.

Khi nghe bạn bè kể lại chuyện này,

tôi đang nằm phơi nắng trên bãi biển của một hòn đảo.

Màn hình điện thoại sáng lên.

Là thư xác nhận dự án mới do đối tác gửi tới.

Đầu ngón tay tôi nhấn đồng ý.

Sau đó tiện tay đặt điện thoại bên cạnh chiếc ô che nắng,

nhắm mắt lại,

tiếp tục tận hưởng những ngày tháng thảnh thơi chỉ thuộc về riêng mình.

Gió là tự do.

Tôi cũng vậy.

HẾT