“Còn nữa, sau này đừng đụng vào đồ của tôi.”

Hơi thở anh ta rõ ràng nặng hơn:

“Thê Nguyệt, chúng ta nhất định phải đi đến bước này sao?”

Giọng tôi rất bình thản:

“Đã đến rồi.”

Tối hôm đó, sáu thùng đựng quần áo được đưa về nhà họ Văn.

Trong đó có ba bộ đã để lại dấu vết chỉnh sửa không thể khôi phục.

Hai bộ ám mùi nước hoa.

Nhãn bên trong của bộ váy vest trắng thậm chí còn bị tháo mất.

Quản gia cầm quần áo đứng trước mặt tôi, tức đến tái mặt.

Tôi không nhìn thêm.

Ngày hôm sau, Trình Dư An gửi hóa đơn bồi thường cuối cùng cho Chu Cảnh Hành.

Váy cưới cộng với năm bộ lễ phục.

Tổng cộng chín triệu bảy trăm sáu mươi nghìn tệ.

Lần này anh ta không còn hỏi tại sao lại đắt như vậy.

8

Một tuần sau khi hủy đính hôn, lần đầu tiên Chu Cảnh Hành chủ động tới nhà họ Văn.

Anh ta ngồi chờ hai tiếng trong phòng khách.

Khi tôi xuống tầng, cà phê trước mặt anh ta vẫn còn nguyên.

Mấy ngày không gặp, trông anh ta tiều tụy đi rất nhiều.

Sau khi tôi ngồi xuống, anh ta lấy một chiếc hộp từ túi áo ra.

Bên trong là chiếc nhẫn vốn chuẩn bị trao cho tôi trong lễ đính hôn.

Chu Cảnh Hành đẩy hộp tới:

“Chiếc nhẫn vốn dĩ là của em.”

Tôi không nhận:

“Ai trả tiền?”

Anh ta sửng sốt:

“Anh.”

Tôi nhìn anh ta:

“Vậy thì nó là của anh.”

Sắc mặt anh ta cứng lại.

Tôi tựa lưng vào ghế:

“Còn chuyện gì?”

Chu Cảnh Hành im lặng một lúc:

“Anh đã bảo Ý Đường trả toàn bộ quần áo rồi.”

Tôi gật đầu:

“Nhận được rồi.”

Anh ta nhìn chằm chằm tôi:

“Anh cũng sẽ không gặp cô ấy nữa.”

Tôi không phản ứng.

Cuối cùng Chu Cảnh Hành sốt ruột:

“Thê Nguyệt, anh biết mình sai rồi.”

Tôi nhìn anh ta.

Quen nhau mười hai năm, rất ít khi tôi thấy anh ta như vậy.

Chu Cảnh Hành trước đây luôn vô cùng chắc chắn.

Anh ta biết nhà họ Chu cần nhà họ Văn.

Cũng biết trưởng bối hai nhà đều mong chúng tôi kết hôn.

Cho nên anh ta vẫn luôn cho rằng bất kể xảy ra chuyện gì, tôi cũng sẽ đứng nguyên tại chỗ.

Tôi hỏi:

“Anh sai ở đâu?”

Môi anh ta khẽ động:

“Không nên đưa váy cưới cho cô ấy.”

Tôi khẽ lắc đầu.

Mày Chu Cảnh Hành càng cau chặt.

Một lúc sau anh ta nói lại:

“Cũng không nên lấy quần áo của em cho cô ấy.”

Tôi vẫn không nói.

Cuối cùng dường như anh ta bực bội:

“Vậy em nói cho anh biết đi, rốt cuộc anh còn sai ở đâu?”

Tôi nhìn anh ta rất lâu.

Cuối cùng tôi hiểu, giữa chúng tôi thật sự không còn gì cần nói tiếp.

Tôi đứng lên:

“Chu Cảnh Hành, anh luôn cảm thấy đồ của tôi rất nhiều, nên chia cho Kiều Ý Đường một chút cũng chẳng sao.”

Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi.

Tôi tiếp tục:

“Quần áo có thể cho, váy cưới cũng có thể cho. Ngay cả vị trí thuộc về tôi trong lễ đính hôn, anh cũng cảm thấy có thể tạm thời để cô ta đứng.”

Mặt anh ta càng lúc càng trắng.

Tôi nhìn anh ta:

“Nhưng anh có từng nghĩ chưa, tại sao tôi nhất định phải chấp nhận?”

Cuối cùng anh ta không nói được gì.

Tôi cầm hộp nhẫn trên bàn, đẩy trở lại trước mặt anh ta:

“Chiều nay giấy tờ hủy hôn sẽ được gửi tới nhà họ Chu.”

Chu Cảnh Hành đột ngột đứng bật dậy:

“Văn Thê Nguyệt!”

Tôi dừng bước.

Trong giọng anh ta đã có sự hoảng loạn rõ ràng:

“Anh không đồng ý.”

Tôi quay đầu nhìn anh ta:

“Hủy hôn không cần anh đồng ý.”

Anh ta đứng nguyên tại chỗ.

Khi tôi lên tầng, rất lâu sau bên dưới vẫn không có động tĩnh.

Cuối cùng chiếc nhẫn ấy cũng không được để lại.

9

Sau khi hôn ước được hủy bỏ, Kiều Ý Đường còn sốt ruột hơn cả Chu Cảnh Hành.

Ban đầu cô ta tưởng sau khi tôi rút lui, cuối cùng mình cũng có cơ hội đứng bên Chu Cảnh Hành.

Nhưng nhà họ Chu nhanh chóng truyền tin ra ngoài.

Trong thời gian ngắn, Chu Cảnh Hành sẽ không bàn chuyện hôn nhân nữa.

Những công việc gia đình vốn do anh ta quản lý cũng lần lượt bị thu hồi.

Nhà họ Chu cần đưa ra một lời giải thích với bên ngoài.