Từ trước đến nay chiến lợi phẩm là áo lông hồ ly, là đao găm, là roi ngựa đều vậy.
Ngài nói, thứ tốt nhất đều hợp với trưởng tỷ.
Mà vị trí Thái tử phi, thoạt nghe cũng là thứ tốt nhất.
Nhưng lại không phải là thứ phù hợp nhất.
Phụ thân đánh trận, hành binh quỷ quyệt, không câu nệ phép tắc.
Trên triều đường từng bị tấu sớ hạch tội không tuân quân lệnh.
Ngài chỉ biện bạch rằng “Tướng ở bên ngoài, quân lệnh có thể không thọ”.
Trưởng tỷ và phụ thân giống nhau y đúc.
Tỷ ấy không thích thân phận nữ nhi, bắt người ngoài gọi mình là “công tử”.
Thêu thùa may vá, pha trà điểm hương.
Tỷ ấy chê quá vô vị, không thèm dính dáng.
Liền học theo điệu bộ nam nhân, ra giáo trường tỷ thí võ nghệ.
Cùng bọn họ uống rượu cười nói, xưng huynh gọi đệ.
Trưởng tỷ không câu nệ tiểu tiết, phụ thân cũng lấy đó làm tự hào.
Thế nên, khi ta nói xong những điểm không tốt của thân phận Thái tử phi, ngài rơi vào do dự.
Hồi lâu sau, phụ thân rốt cuộc cũng mở miệng: “Hồng Anh là chim ưng sải cánh trên bầu trời, cung cấm sâu thẳm chẳng khác nào lồng chim bốn góc, nó không nên bị giam cầm.”
3.
“Phụ mẫu yêu con, tất sẽ lo nghĩ cho con sâu xa.”
Phụ thân vì trưởng tỷ mà ngày đêm nhớ thương, mọi bề mưu tính.
Nhưng tấm lòng thương con này, trưởng tỷ lại không thèm nhận.
Tỷ ấy ở trong nhà làm ầm ĩ ngất trời, mặc cho phụ thân khuyên can thế nào cũng không xong.
Cuối cùng, phụ thân đành thỏa hiệp.
Trưởng tỷ đối với chuyện này vô cùng đắc ý.
Tỷ ấy đặc biệt chạy đến trước mặt ta, buông lời tàn nhẫn.
“Mạnh Tranh, ta không giống muội, không học được mấy chiêu trò tâm kế đó.
Ta đã cầu xin phụ thân rồi, vị trí Thái tử phi này, chúng ta mỗi người dựa vào bản lĩnh!”
Tỷ ấy tự tin rằng có thể thắng được ta.
Lúc nhìn ta, đã mang theo nụ cười nắm chắc phần thắng.
“Hy vọng sau này ta làm Thái tử phi, muội đừng khóc lóc quá thảm!”
Ta nhìn tỷ ấy, mỉm cười nhẹ nhàng: “Trưởng tỷ, sẽ không đâu.”
Tỷ ấy cười khẩy một tiếng, quay người bỏ đi.
Ta lẳng lặng nhìn bóng lưng tỷ ấy rời đi.
Nha hoàn Xuân Đào đứng bên cạnh bất bình: “Từ trước đến nay lão gia luôn thiên vị đại cô nương, nhưng…
nhưng người cũng là nữ nhi của ngài ấy mà!”
Trưởng tỷ lớn lên bên cạnh phụ thân, ngài đương nhiên thiên vị tỷ ấy hơn.
Ta nắm lấy tay Xuân Đào, an ủi nàng: “Mười ngón tay còn có ngón ngắn ngón dài.
Đôi khi, ‘phù hợp’ còn quan trọng hơn là ‘yêu thích’.”
Tối đến, ta đi ngủ sớm.
Trưởng tỷ mang theo một thân đầy mùi rượu về phủ.
Tỷ ấy uống rất nhiều, bước đi cũng không còn vững.
Thế nhưng vẫn cố chấp gõ cửa viện của ta.
Xuân Đào sợ ta lạnh, khoác thêm cho ta một chiếc áo.
Trưởng tỷ khinh khỉnh nói: “Đám nữ tử khuê các các người chính là làm bộ làm tịch!”
Ta mặt không đổi sắc nhìn tỷ ấy: “Trưởng tỷ có từng quên, bản thân mình cũng là nữ tử khuê các.”
Ta thực sự không hiểu, tại sao tỷ ấy cứ luôn hạ thấp nữ tử khuê các.
Tỷ ấy thiếu kiên nhẫn: “Bớt cắn văn nhai chữ với ta đi!
Ta không giống các người!”
Trưởng tỷ từ trong tay áo lấy ra một miếng ngọc bội, đung đưa trước mặt ta.
“Đây là Thái tử điện hạ ban thưởng cho ta, hôm nay ngài khen ngợi ta đặc biệt, có cái nhìn khác về ta.”
Ta sắc mặt không đổi: “Vậy chúc mừng trưởng tỷ.”
Tỷ ấy có vẻ không hài lòng với câu trả lời của ta.
Vỗ vỗ vai ta: “Mạnh Tranh, tỷ tỷ khuyên muội, dạng nữ tử như muội, Thái tử gặp nhiều rồi, dù có gả qua đó, ngài ấy cũng không yêu muội đâu, muội đừng tự rước lấy nhục nữa!”
Ta khẽ nhướng mày, thực sự không ngờ tỷ ấy nửa đêm nửa hôm đến đây chỉ để nói những lời này.
Chỉ khuyên tỷ ấy: “Trưởng tỷ, tỷ say rồi, nghỉ ngơi sớm đi!”
Nửa tháng sau đó, trưởng tỷ ngày nào cũng ra ngoài, đến đêm mới về.
Khi thánh chỉ ban xuống, Thẩm Chước Thanh vẫn đang đi làm việc công.
Hắn về đến kinh thành, đã là nửa đêm.
Còn chưa kịp về nhà, đã phong trần mệt mỏi chạy đến đây.
Việc đầu tiên hắn làm là mang vò rượu Trúc Diệp Thanh mà trưởng tỷ thích nhất đến phủ.
Nhưng lại không tìm thấy bóng dáng trưởng tỷ.
Hết cách, hắn đành gõ cửa viện của ta.
4.
Ta không thèm suy nghĩ liền sai người đuổi hắn ra ngoài.
Trưởng tỷ có thế nào đi chăng nữa, tỷ ấy dẫu sao cũng là nữ nhi.
Thẩm Chước Thanh là ngoại nam.
Hơn nữa ta và hắn quan hệ cũng chẳng tốt đẹp gì.
Nhưng không lâu sau, cửa viện của ta lại vang lên.
Lần này là trưởng tỷ.
Nửa đêm bị đánh thức nhiều lần, tính tình có tốt đến mấy cũng không thể chịu đựng nổi.
Ta trầm mặt, nhìn hai người ngoài cửa.
Trưởng tỷ say khướt, tựa hẳn vào người Thẩm Chước Thanh.
Nhìn thấy ta liền chỉ tay mắng: “Mạnh Tranh, ai cho muội quyền đuổi Thẩm Chước Thanh ra khỏi phủ!
Muội có biết không, chúng ta là huynh đệ tốt!”
Thẩm Chước Thanh cũng nhìn ta với vẻ mặt trách cứ kẻ không hiểu chuyện.
“A Tranh, tính muội lớn quá rồi đấy.”
Ta buồn cười nhìn hai người: “Huynh đệ tốt ôm ấp nhau sao?
Trưởng tỷ thì thôi đi, Thẩm công tử chẳng lẽ không hiểu đạo lý nam nữ thụ thụ bất thân?”
Sắc mặt Thẩm Chước Thanh khó coi: “Muội bớt nói bậy bạ đi, ta và Hồng Anh không bẩn thỉu như muội nghĩ đâu!”
Trưởng tỷ cũng ùa theo: “Chúng ta là quan hệ huynh đệ trong sạch!”
Ta vỗ tay tán thưởng: “Được, được, được, hảo một tình huynh đệ!
Chỉ là không biết Thái tử mà biết đến tình huynh đệ của hai người, liệu có còn ưu ái sự không câu nệ tiểu tiết của trưởng tỷ nữa không?”
Trưởng tỷ tuy đang mơ hồ, nhưng nghe đến Thái tử, liền theo bản năng đẩy Thẩm Chước Thanh ra.
Tỷ ấy lè nhè: “Mạnh Tranh, vị trí Thái tử phi nhất định là của ta!
Muội đừng hòng cướp với ta!”
Ngược lại, Thẩm Chước Thanh mang khuôn mặt tràn ngập vẻ không thể tin nổi.
“Thái tử phi gì chứ?
Mạnh Tranh, muội nói cho rõ ràng xem!”
Ta cố tỏ vẻ kinh ngạc: “Ta quên mất, huynh vẫn chưa biết, Bệ hạ ban hôn, sẽ chọn một người trong số con gái nhà họ Mạnh làm Thái tử phi!
Những ngày huynh đi vắng, Thái tử điện hạ khen ngợi trưởng tỷ rất khác biệt đó!”

