Phản ứng đầu tiên là quay người bỏ chạy.

“Tô Nhiên!”

Cố Ngôn Châu gọi tôi lại.

Giọng anh không lớn nhưng xuyên qua mọi tiếng ồn một cách rõ ràng.

Tôi cứng đờ tại chỗ.

Anh ôm Bánh Trứng, xuyên qua đám đông đi tới trước mặt tôi.

Ánh mắt các đồng nghiệp xung quanh đều cháy bừng ngọn lửa hóng chuyện.

“Anh tới làm gì?”

Tôi hạ thấp giọng, thái độ không tốt.

“Tôi tới trả nó cho cô.”

Anh nói.

“Trả cho tôi?”

Tôi cười lạnh.

“Chẳng phải đã nói rồi sao? Nó thuộc về nơi đó.”

“Nó không thuộc về nơi đó.”

Cố Ngôn Châu nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc chưa từng có.

“Nó thuộc về cô.”

“Sau khi cô đi, nó không ăn không uống, cả ngày nằm trước cửa.”

“Ông nội cũng nhận ra.”

“Ông nói Nguyên Bảo là Nguyên Bảo, Bánh Trứng là Bánh Trứng.”

“Ông nói không thể vì nỗi nhớ của mình mà chia cắt một gia đình.”

Hốc mắt tôi nóng lên.

“Cho nên ông bảo tôi đưa nó về.”

Cố Ngôn Châu đưa Bánh Trứng trong lòng cho tôi.

Bánh Trứng vào lòng tôi liền điên cuồng dùng đầu dụi vào người, trong cổ phát ra tiếng ư ử tủi thân.

Giống như đang trách người mẹ này sao có thể nói không cần nó là không cần nữa.

Tôi ôm nó.

Trọng lượng quen thuộc ấy khiến trái tim tôi cuối cùng cũng trở về đúng chỗ.

“Vậy… ông nội thì sao?”

Tôi hỏi.

“Tôi tìm cho ông một con corgi mới.”

Cố Ngôn Châu nói.

“Tôi nhờ người tìm từ nước ngoài, huyết thống còn gần Nguyên Bảo hơn.”

“Quan trọng nhất là…”

Anh dừng lại.

“Ông nội nói con người không thể cứ sống mãi trong quá khứ.”

“Ông bảo tôi phải biết nắm lấy hiện tại.”

Khi nói câu ấy, mắt anh vẫn luôn nhìn tôi.

Nhìn đến mức tôi hoảng hốt.

Tiếng hò hét xung quanh càng lúc càng lớn.

“Ở bên nhau đi!”

“Ở bên nhau đi!”

Hai má tôi nóng bừng, ôm Bánh Trứng chỉ muốn tìm khe đất chui xuống.

“Cố Ngôn Châu.”

Tôi nghiến răng.

“Anh có thể đừng nói trước mặt nhiều người như vậy không…”

“Không thể.”

Anh ngắt lời, giọng không cho phép từ chối.

“Tô Nhiên, tôi không tới để trả chó.”

“Tôi tới xin ở rể.”

Đám đông lập tức bùng lên tiếng kinh hô.

Tôi hoàn toàn ngơ ngác.

“Ở… ở rể?”

“Ừ.”

Anh gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc như đang báo cáo dự án.

“Tôi đã nghiên cứu tình hình của cô.”

“Độc thân, sống một mình, độc lập kinh tế, tính cách mạnh mẽ.”

“Là đối tượng bạn đời rất xuất sắc.”

“Còn tôi có nguồn thu nhập ổn định, không có thói quen xấu, biết nấu ăn, biết chăm sóc người già và chó.”

“Quan trọng nhất…”

Anh tiến lên một bước, rút ngắn khoảng cách giữa hai chúng tôi.

“Bánh Trứng thích tôi, ông nội cũng thích cô.”

“Chúng ta là… tổ hợp phù hợp nhất.”

Tôi nghe màn “tỏ tình” chẳng khác gì phân tích sáp nhập doanh nghiệp của anh, nhất thời không biết nên khóc hay cười.

“Anh…”

“Tô Nhiên.”

Anh nhìn vào mắt tôi.

Đôi mắt vốn luôn lạnh nhạt ấy lúc này dường như chứa đầy ánh sao.

“Cô có bằng lòng cho tôi một danh phận không?”

“Một danh phận… để tôi có thể đường đường chính chính tới nhà cô hót phân cho Bánh Trứng?”

Một năm sau.

Tam thiếu gia giới thượng lưu Hong Kong Cố Ngôn Châu lại đăng Weibo vào nửa đêm.

Lần này không phải ảnh chụp cùng chó.

Mà là một bức ảnh.

Trong ảnh, hai bàn tay đang đan vào nhau.

Một bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng.

Một bàn tay nhỏ nhắn, trên ngón áp út đeo chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.

Bên cạnh hai bàn tay ấy còn có một cái chân chó đầy lông đặt lên.

Dòng chú thích vô cùng đơn giản.

Chỉ có bốn chữ:

“Đón về nhà rồi.”

Phần bình luận một lần nữa bùng nổ.

Nhưng lần này, Châu Phi Phi không xuất hiện nữa.

Bình luận đứng đầu là một tài khoản quen thuộc vừa được xác nhận danh tính là:

“Vợ Cố Ngôn Châu.”

Là tài khoản của tôi.

Tôi trả lời:

“Lần này là tôi tự leo lên xe.”

Hết.