“Dự án hai nhà cùng đẩy mạnh đang tiến triển rất thuận lợi, Chi Hạ con đúng là giỏi quá.”

“Mẹ, mẹ nói thế là khách sáo rồi, hai nhà mình đều là người một nhà cả mà.”

Mẹ chồng bỗng cau mày, nhìn về phía Lục Trạch An từ nãy vẫn im lặng: “Sao con thế? Cũng không mở miệng nói lấy một câu, ăn cơm mà không biết chăm sóc vợ à?”

Lục Trạch An có chút gượng gạo: “Mẹ với cô ấy đang trò chuyện vui vẻ như thế, con xen vào làm gì.”

Mẹ chồng vuốt tóc bên tai, như vô tình nhắc tới: “Nghe nói bên con mới có một cô trợ lý nhỏ, hình như không hiểu chuyện lắm?”

Động tác gắp đồ ăn của Lục Trạch An khựng lại, nhíu mày liếc sang, ánh mắt lần lượt quét qua tôi và mẹ chồng.

Mẹ chồng ra vẻ thờ ơ, nhưng câu nào cũng đầy ẩn ý: “Mẹ đã báo với trưởng phòng nhân sự rồi, đuổi việc cô ta rồi. Một thực tập sinh nhỏ bé, chẳng có năng lực cũng không có mắt nhìn, bồi thường cho cô ta gấp ba tiền lương, bảo cô ta đi tìm nơi khác mà phát triển.”

Lục Trạch An đặt mạnh đũa xuống: “Mẹ, bây giờ con mới là người phụ trách công ty, mẹ đuổi người bên cạnh con không hỏi qua ý con trước, mẹ thấy hợp lý à?”

Mẹ chồng thản nhiên gắp một con tôm bỏ vào bát tôi: “Việc khác con xử lý cũng không tệ, chỉ là với mấy loại cá tôm nhỏ nhặt thì còn quá nhân nhượng. Con còn trẻ, không cần vội.”

Bà liếc nhìn Lục Trạch An đầy ẩn ý: “Liên hôn giữa nhà họ Lục và họ Ninh là chuyện quan trọng. Năm xưa chọn người kế nhiệm, con giành được vị trí đầu tiên là vì con hiểu chuyện, biết nhìn thời thế, đừng đánh mất ưu điểm của mình.”

Tôi như không nghe thấy gì, chỉ giữ nụ cười nhàn nhạt, khẽ trò chuyện.

Buổi tiệc gia đình xảy ra một chút lấn cấn nhỏ, nhưng nhìn chung vẫn hòa thuận.

Về đến nhà, vừa bước vào cửa, Lục Trạch An dựa ở hành lang, cúi đầu nhìn tôi thay giày, trầm giọng nói: “Chi Hạ, chúng ta nói chuyện.”

Trong giọng nói lộ ra sự giận dữ bị đè nén.

5

Tôi như thường lệ bước vào phòng tắm, vừa rửa tay vừa hỏi: “Nói đi.”

Sống mũi cao của Lục Trạch An dưới ánh đèn nơi hành lang hắt xuống tạo thành bóng sắc lạnh, anh trầm giọng mở lời: “Chuyện giữa vợ chồng chúng ta, có cần thiết phải kinh động đến mẹ anh không?”

Tôi dừng lại một chút, lau tay, ngẩng lên nhìn anh: “Anh nghĩ là em méc với mẹ anh à?”

Ánh mắt Lục Trạch An u tối, quen nhau nhiều năm, anh chưa bao giờ nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng như thế.

“Không phải à? Chi Hạ, anh có thể chịu đựng tính tiểu thư của em, nhưng em hết lần này đến lần khác làm khó Hứa Kiều, không có chút đồng cảm nào, ghen tuông quá đáng rồi đấy!”

Tôi nheo mắt nhìn người đàn ông đã cùng tôi chung giường bao năm nay, bắt đầu nghi ngờ mắt nhìn người của chính mình đúng là cũng có lúc sai.

Lục Trạch An vẫn chưa hả giận: “Lần này em còn đi quá giới hạn, khiến mẹ anh đuổi người của anh! Em biết rõ, điều anh ghét nhất là người khác can thiệp vào công việc của anh!”

“Anh nói xong chưa?” Tôi lạnh giọng ngắt lời, “Vậy rốt cuộc anh giận vì mẹ anh can thiệp khiến anh thấy bị xúc phạm quyền lực, hay là vì trợ lý nhỏ của anh mất mặt, mất việc khiến anh xót?”

Có vẻ bị giọng điệu thờ ơ của tôi chọc giận, Lục Trạch An càng thêm tức giận: “Xem ra em vẫn không thấy mình sai ở đâu!”

“Tôi sai chỗ nào?”

Tôi tiến lại gần anh: “Sai ở chỗ nhìn thấy anh và cô trợ lý thân mật quá mức mà không làm ngơ? Hay sai ở chỗ khi mẹ anh nhận ra Hứa Kiều có ý đồ không thuần, sa thải cô ta, mà tôi không ngăn cản?”

“Hay là… sai ở chỗ, tôi không ly hôn với anh ngay từ lần đầu tiên anh bóc tôm cho cô ta?”

Đồng tử Lục Trạch An đột nhiên co rút.

Tôi lùi lại hai bước, ánh mắt lướt qua người anh từ đầu đến chân, hơi tiếc nuối lắc đầu.

“Lục Trạch An, tôi từng nói rồi, người bên cạnh tôi chỉ có ba cơ hội. Bây giờ, anh dùng hết ba lần rồi.”

Cuộc cãi vã đêm đó kết thúc trong không khí khó chịu, Lục Trạch An giận đến mức nửa đêm đập cửa bỏ đi, đơn phương bắt đầu chiến tranh lạnh.

Lúc đi còn ném lại một câu: “Không ai chịu nổi cái kiểu ngạo mạn như cô đâu!”

Tôi còn nhiều việc phải xử lý, không có thời gian dây dưa với anh ta. Ninh thị đang chuẩn bị mở rộng sang thị trường quốc tế, tôi bận tối mắt.

Mãi cho đến một tuần sau, tôi nhìn thấy tin tức Lục Trạch An dắt bạn gái dự tiệc từ thiện cao cấp trên báo, ảnh chụp rất đẹp, trai tài gái sắc, đúng là một cặp trời sinh.

Hứa Kiều mặc lễ phục cao cấp, trên cổ là dây chuyền kim cương sáng lấp lánh.

Tôi nhìn một lát, rồi gật đầu, bảo thư ký mời đội luật sư giỏi nhất đến.

Hai nhà liên hôn, lợi ích ràng buộc phức tạp, điều khoản ly hôn phải được cân nhắc kỹ càng, từng chữ đều không thể sơ suất.

Đang trong quá trình thương thảo, tôi nhận được cuộc gọi từ mẹ chồng.

6

“Chi Hạ, chuyện trên báo là sao vậy? Con và Trạch An cãi nhau à?” Giọng mẹ chồng tôi đầy lo lắng.

Tôi vừa xem điều khoản bản dự thảo luật sư gửi đến, vừa chậm rãi đáp: “Có thể xem là cãi nhau, còn chuyện trên báo thì tôi cũng không rõ, nhưng nhìn tình hình thì có vẻ Lục Trạch An không còn sạch sẽ nữa rồi.”

Mẹ chồng hơi khựng lại: “Chi Hạ, lần này Trạch An quả thật đã vượt quá giới hạn, con yên tâm, mẹ nhất định bắt nó cho con một lời giải thích!”

“Không cần đâu, bà Lục.” Tôi ngắt lời bà với vẻ cam đoan: “Tôi đã bắt đầu soạn thảo đơn ly hôn, khi hoàn tất sẽ gửi đến biệt thự nhà họ Lục, bà và Lục Trạch An có thể xem kỹ, nếu có gì cần trao đổi thì bàn tiếp.”

Mẹ chồng nghẹn lại, thất thanh: “Sao có thể như vậy!”

Tôi im lặng, chỉ nghe thấy tiếng thở gấp gáp của bà.

“Chi Hạ, chuyện này là lỗi của Trạch An, nhưng cuộc hôn nhân giữa hai nhà rất quan trọng, sao có thể vì chuyện nhỏ như thế mà ly hôn được?”

Tôi bật cười: “Bà Lục, đây không phải chuyện nhỏ. Tôi đã cho Lục Trạch An ba cơ hội, là anh ta không biết trân trọng, mà tôi thì không có nghĩa vụ phá lệ vì anh ta.”

“Chi Hạ! Ly hôn vội vàng như vậy sẽ gây ảnh hưởng tiêu cực rất lớn cho cả hai nhà, thậm chí kéo theo biến động cổ phiếu, con không hiểu sao? Bố của Trạch An chẳng phải cũng từng trăng hoa đầy đường sao? Đàn ông trong giới này đều như thế cả! Miễn con làm tốt vai trò bà Lục thì mấy loại đàn bà rẻ rách bên ngoài có gì đáng để bận tâm! Hôn nhân liên kết lợi ích không phải trò trẻ con, con không thể làm bừa được! Hơn nữa, dù con không quan tâm đến nhà họ Lục, lẽ nào cũng không để tâm đến nhà họ Ninh? Con định ăn nói thế nào với bố con?”

Tôi khẽ cười: “Bà Lục, khi bước chân ra khỏi nhà, mọi người gọi bà là bà Lục, còn tôi, là Tổng giám đốc Ninh mà ai ai cũng kính trọng, bà vẫn chưa hiểu sao?”

“Bà chọn lấy chồng, mang họ chồng, làm mẹ hiền vợ đảm sống cuộc đời nhìn sắc mặt người khác là lựa chọn của bà, nhưng tôi thì không. Từ ngày tôi tiếp quản sản nghiệp nhà họ Ninh, tôi đã là người quyết định duy nhất, không cần báo cáo với bất kỳ ai.”

“Còn những rủi ro hay tổn thất phát sinh từ quyết định của tôi, tôi tự có đối sách, không phiền bà bận tâm.”

Tôi cúp máy. Bản ly hôn cũng đã được chuẩn bị xong. Tôi cầm theo văn kiện, đứng dậy đi đến tòa nhà Lục thị.

7

Lục thị vẫn bận rộn như thường, tôi đi thẳng lên tầng cao nhất mà không gặp trở ngại gì.

Trên đường đi, các nhân viên đều chào hỏi tôi, ánh mắt vừa kính sợ vừa mang chút tò mò.

Nhưng dĩ nhiên, không ai dám tự tìm đường chết mà đến gần tôi.

Tôi đi thẳng đến văn phòng của Lục Trạch An, đẩy cửa bước vào. Anh ta đang xem hợp đồng, còn Hứa Kiều – người lẽ ra đã bị mẹ chồng sa thải – lại đang ngồi ở bàn trợ lý, lén chụp ảnh anh ta.

Thấy tôi bước vào, cả hai cùng nhìn sang, trên mặt Lục Trạch An thậm chí còn hiện rõ vẻ vui mừng kìm nén.

“Sao em lại đến đây?”

Hứa Kiều thì vẫn chẳng biết điều, điệu đà bước tới giơ tay chắn tôi lại trước cửa: “Ồ, chẳng phải bà Lục sao? Chị không gõ cửa mà tự ý xông vào thế này thì thật là bất lịch sự. Là trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc Lục, tôi cần hỏi qua ý của anh ấy, chị…”

Chưa nói hết câu, tôi đã vẫy tay ra hiệu phía sau.

Hai vệ sĩ mặc vest bước lên.

“Giữ chặt cô ta lại.”