“Vẫn chưa.” Tôi nói. “Nhưng với tham vọng của ông ấy, tôi nghĩ ông ấy sẽ rất sẵn lòng nhận số cổ phần trong tay tôi. Nhưng dù sao chúng ta cũng từng là vợ chồng, tôi sẵn lòng cho anh quyền ưu tiên. Ký thỏa thuận ly hôn, cộng thêm bốn trăm triệu tiền mặt. Tôi bán bốn phần trăm cổ phần này cho anh.”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, lâu đến mức tôi tưởng anh ta đã cúp máy.

Rất lâu sau, anh ta mới nói:

“Nam Sơ, anh yêu em. Chúng ta là vợ chồng, em không thể…”

“Lục Thời Dự, anh nói anh yêu tôi?” Tôi đột nhiên hỏi, giọng rất tùy ý, như đang nói một chuyện không quan trọng lắm. “Vậy anh nói cho tôi nghe, cách anh yêu một người là lên giường với bạn thân nhất của cô ấy, rồi miêu tả từng chi tiết cho cô ấy nghe, chờ xem vẻ mặt sụp đổ của cô ấy à?”

7

Anh ta không trả lời, nhưng tôi nghe thấy hơi thở của anh ta càng nặng, càng loạn.

“Tối hôm đó…” Tôi tiếp tục, giọng vẫn bình tĩnh. “Trên xe, anh nói anh ngủ với Trần Thư Dao, ngay đúng chỗ tôi đang ngồi. Anh nói eo cô ta mềm hơn tôi, nói cô ta thú vị hơn tôi, nói tôi nằm đó như một con cá chết. Lục Thời Dự, khi anh làm những chuyện đó, nói những lời đó, anh có nhớ chúng ta là vợ chồng không?”

“Anh…”

Tôi cắt ngang anh ta.

“Nếu anh thật sự yêu một người, anh sẽ không dùng cách đó để làm tổn thương cô ấy. Ngày trước Trình Nghiễn Châu ngoại tình, ít nhất anh ta còn lén lút, ít nhất anh ta còn có chút liêm sỉ. Anh thì không. Anh cố ý. Anh nói từng chữ từng câu cho tôi biết, anh muốn thưởng thức từng phản ứng sau khi tôi sụp đổ.”

“Nam Sơ, xin lỗi.” Khi nói ba chữ này, giọng anh ta run rẩy. “Anh không nên…”

“Không phải anh không nên.” Tôi nói. “Mà là anh cảm thấy tôi không xứng. Anh cảm thấy tôi là người phụ nữ từng ly hôn một lần, không xứng với anh. Cho nên anh biết rõ tôi từng trải qua những gì, vẫn cố ý dây dưa với Trần Thư Dao, để tôi trải qua thêm một lần nữa. Lúc đầu anh cưới tôi, rốt cuộc là vì yêu tôi, hay vì không cam lòng?”

“Anh không nghĩ như vậy…”

“Anh có nghĩ.” Tôi nói, giọng lạnh xuống. “Nếu anh không nghĩ như vậy, anh sẽ không đắc ý kể chuyện đó cho tôi, chờ xem tôi sụp đổ. Anh cảm thấy tôi sẽ không rời đi, cho nên ngay cả giả vờ anh cũng lười giả vờ.”

Đầu dây bên kia truyền đến một tiếng động nặng nề, như có thứ gì đó va vào tường.

“Ký đi, Lục Thời Dự.” Tôi nói. “Tôi bán cổ phần cho anh, anh vẫn giữ được Lục thị của anh. Tôi sống cuộc đời của tôi. Từ nay không liên quan gì đến nhau.”

“Nếu anh không đồng ý thì sao?”

“Vậy tôi bán cho ông Trương.” Tôi nói, không hề do dự. “Anh hẳn biết tôi là người nói được làm được.”

Im lặng.

Im lặng rất lâu.

Sau đó tôi nghe thấy Lục Thời Dự hít sâu một hơi, giống như người sắp chết đuối lần cuối cùng nổi lên mặt nước.

“Anh ký.”

Hai chữ này giống như bị ép ra từ kẽ răng anh ta, mỗi âm tiết đều mang theo máu.

“Được.” Tôi nói. “Tôi gửi thông tin liên hệ của luật sư cho anh. Anh gửi bản thỏa thuận ly hôn đã ký qua đó. Chiều nay chúng ta đi Cục Dân chính.”

Từ Cục Dân chính trở về, đã gần mười hai giờ.

Tôi vừa về đến nhà, còn chưa kịp thay giày thì điện thoại đã nổ tung.

Trên màn hình nhảy lên một cái tên quen thuộc: Trần Thư Dao.

Tôi nhìn cái tên đó hai giây rồi nghe máy. Còn chưa kịp mở miệng, đầu bên kia đã đổ ập xuống một tràng chửi rủa sắc nhọn, gần như đâm thủng màng nhĩ.

“Khương Nam Sơ! Cậu cố ý đúng không! Cậu cố ý gửi báo cáo đến công ty mình đúng không! Cậu có ý đồ gì hả!”

Giọng cô ta vừa the thé vừa sắc, như móng tay cào qua kính, mang theo sự điên cuồng gần như sụp đổ.

Tôi thậm chí còn nghe thấy bên phía cô ta có những tiếng xì xào bàn tán. Họ đã cố hạ giọng nhưng vẫn không giấu nổi sự phấn khích khi được hóng chuyện.