Tôi vô tình lướt thấy một bài đăng trên mạng.

【Hồi mang thai tháng cuối, tôi bị mất kiểm soát tiểu tiện và đại tiện.】

【Chính chồng tôi đã tự tay giúp tôi lau dọn sạch sẽ từng chút một.】

【Những khoảnh khắc ấy, trong lòng tôi, sẽ trở thành “kim bài miễn tử” vĩnh viễn của anh ấy.】

Tôi vừa định lướt qua rồi thoát ra, thì bức ảnh được chủ bài ghim lên đầu trang khiến tôi sững lại.

【Đây là chồng tôi, đẹp trai không?】

Người đàn ông trong ảnh chỉ lộ nửa gương mặt nghiêng, lạnh lùng cao quý, khí chất áp đảo.

Nhưng tôi chỉ cần liếc mắt đã nhận ra ngay.

Đó là người chồng liên hôn của tôi, kẻ mắc chứng sạch sẽ nghiêm trọng.

1

Tôi bỗng thấy hứng thú, bấm vào trang cá nhân của cô gái kia.

Hai mươi mốt tuổi, trẻ trung xinh đẹp.

Chỉ là trông có vẻ giống kiểu hoa tơ hồng yếu ớt, mềm mại không xương.

Tôi nhìn kỹ một tấm selfie của cô ta.

Không hiểu sao cứ thấy phông nền trong ảnh rất quen, nhưng lại không nhớ đã từng nhìn thấy ở đâu.

Tôi chụp màn hình từng tấm một, lưu lại làm chứng cứ.

Khi tôi vừa chụp xong bài đăng cuối cùng, tài khoản của cô ta bỗng nhiên bị xóa.

Sau lưng tôi vang lên tiếng mở cửa.

Lục Cảnh Minh đã về.

Anh ta mắc chứng sạch sẽ rất nặng.

Việc đầu tiên sau khi từ ngoài về nhà, chính là để người giúp việc cầm bình xịt khử trùng phun khắp người.

Mùi thuốc khử trùng cay nồng xộc vào mũi.

Tôi không nhịn được mà nhíu mày.

Lục Cảnh Minh lại như không hề ngửi thấy, bình thản xoay người ba trăm sáu mươi độ.

Gương mặt anh ta rất xuất sắc.

Năm đó, giữa vô số đối tượng liên hôn, tôi vừa nhìn đã chọn trúng anh ta.

Quan trọng nhất là, anh ta nói mình mắc chứng sạch sẽ nghiêm trọng.

Đàn ông sạch sẽ thì tốt, tôi thích đàn ông sạch sẽ.

Nhưng vừa nghĩ đến bài đăng kia.

Lại liên tưởng đến cảnh Lục Cảnh Minh cúi người, tự tay lau dọn chất bẩn cho cô gái đó, tôi liền thấy buồn nôn.

Bẩn.

Thật sự quá bẩn.

Quần áo bẩn còn có thể giặt.

Đàn ông bẩn rồi thì chỉ có thể thay.

Lục Cảnh Minh khử trùng xong, để người giúp việc cởi áo khoác cho mình.

Anh ta thấy tôi ngồi trên sofa nghịch điện thoại, liền đi tới hôn nhẹ lên trán tôi.

“Đang xem gì vậy?”

“Không có gì.”

“Chỉ là thấy một bài đăng, có một người phụ nữ nói lúc cô ấy mang thai tháng cuối, chồng cô ấy giúp cô ấy lau mông.”

Tôi chăm chú quan sát biểu cảm của Lục Cảnh Minh.

Anh ta tiện tay rút một tờ khăn giấy, lặng lẽ lau môi.

Đó là thói quen nhỏ vì chứng sạch sẽ của anh ta.

Ngay từ ngày đầu tiên kết hôn, sau khi anh ta hôn tôi, tôi đã phát hiện ra.

Mỗi lần hôn tôi xong, anh ta đều lau miệng rất kỹ.

Cứ như thể trên người tôi bẩn thỉu lắm vậy.

Lúc này, ánh mắt Lục Cảnh Minh thoáng dao động trong giây lát, nhưng rất nhanh lại khôi phục vẻ tự nhiên.

“Em đang ám chỉ anh đấy à? Yên tâm đi Kiều Kiều, nếu em mang thai, anh cũng sẽ chăm sóc em thật tốt.”

Anh ta cười rồi kéo tôi vào lòng.

Tôi bỗng nhớ ra mình đã từng nhìn thấy phông nền trong ảnh của cô gái kia ở đâu.

Là nhà họ Lục.

“Chồng à, ngày mai về thăm mẹ anh đi.”

Vẻ mặt Lục Cảnh Minh khựng lại.

“Sao đột nhiên vậy? Chẳng phải em vốn không thích về nhà cũ với anh sao?”

“Không có gì, chỉ là nổi hứng thôi.”

Tôi nhún vai, tùy ý ném điện thoại sang một bên.

“Lâu rồi chưa về, hơi nhớ mẹ.”

Lục Cảnh Minh đồng ý.

Ngày hôm sau, anh ta đưa tôi đến nhà họ Lục đúng giờ.

Xe vừa dừng vững trong sân, cửa biệt thự đã bị người bên trong vội vàng mở ra.

Một cô gái cười rạng rỡ như hoa chạy ra ngoài.

Tôi lập tức nhận ra cô ta chính là nữ chính trong bài đăng tôi xem hôm qua.

Lục Cảnh Minh xuống xe trước tôi.

Cô gái kia nhìn thấy Lục Cảnh Minh thì nụ cười càng thêm rực rỡ.

Cô ta chạy tới ôm chầm lấy anh ta.

Tôi ngồi trong xe, lặng lẽ nhìn cảnh ấy.

Lục Cảnh Minh ý thức được tôi vẫn chưa xuống xe, bèn đẩy cô ta ra một chút.

Sau đó anh ta đi đến bên phía tôi, mở cửa xe cho tôi.

Cô gái kia rõ ràng có hơi hụt hẫng, nhưng vẫn bám sát sau lưng Lục Cảnh Minh.

“Kiều Kiều, đây là Hứa Xuân, con gái của bảo mẫu nhà anh.”

Lục Cảnh Minh giới thiệu với tôi.

Hứa Xuân.

Lục Cảnh Minh.

Tôi bỗng bật cười.

“Tên hai người hợp nhau thật đấy, xuân hòa cảnh minh.”

2

Ngay trước mặt Hứa Xuân, tôi khoác tay Lục Cảnh Minh.

Hứa Xuân đứng sau lưng chúng tôi, nghiến răng đến mức quai hàm như sắp vỡ.

Mẹ của Lục Cảnh Minh đứng ở cửa đợi chúng tôi.

Thấy tôi đến, bà ta nở một nụ cười đoan trang, nhã nhặn.

“Kiều Kiều lâu rồi không về, mẹ đã bảo người làm món gà cay con thích nhất.”

Vào phòng ăn, tôi quét mắt nhìn khắp bàn ăn.

Cả bàn đầy ắp món ăn, nhưng đều là món thanh đạm, ít dầu ít muối, mềm dễ nhai.

Nhìn qua giống hệt một bàn đồ ăn ở cữ chuẩn bị riêng cho sản phụ sau sinh.

Chỉ có ở một góc lẻ loi đặt một đĩa gà cay, là món cay duy nhất tôi thích ăn.

Sau khi mọi người ngồi xuống, Hứa Xuân rất tự nhiên kéo chiếc ghế bên cạnh Lục Cảnh Minh ra.

Đến lúc này tôi mới phát hiện, trước chỗ ngồi của Hứa Xuân có đặt một bát canh cá diếc đậu phụ nhỏ.

Xem ra đã chuẩn bị sẵn từ trước.

Tôi không động đũa, chỉ mỉm cười nhìn Lục Cảnh Minh.

“Cảnh Minh, ở nhà anh, người giúp việc cũng có thể ăn cùng bàn với chủ nhà à?”

Nghe tôi nói vậy, sắc mặt Hứa Xuân lập tức khó coi.

Cô ta vội đặt đũa xuống, tủi thân cúi đầu.

“Chị Kiều Kiều, chị đừng để bụng. Em chỉ là nhờ phúc của anh Cảnh Minh nên mới được ngồi ăn cùng thôi. Mẹ em ở nhà thường nói, kiếm tiền không dễ, phải biết quý trọng phúc phần, không được quá yếu đuối, làm màu.”

Lời này nghe thì như đang tự hạ thấp mình.

Nhưng thực chất lại ngầm nói tôi tiểu thư, không hiểu chuyện, không biết thông cảm cho người khác.

Tôi còn chưa mở miệng, mẹ chồng đã cười hòa giải.

“Tiểu Xuân thật thà, nói chuyện thẳng tính. Kiều Kiều, con đừng để bụng, nó còn nhỏ, chưa hiểu chuyện.”

Lục Cảnh Minh vẫn giữ vẻ mặt bình thường.

“Hứa Xuân là con gái dì Hứa. Mấy năm trước cô ấy mới đến nhà giúp mẹ mình. Dì Hứa đã làm ở nhà anh nhiều năm như vậy, bọn anh cũng coi họ như nửa người nhà.”

Tôi chống cằm, cười như có như không.

“Vậy sao không mời cả dì Hứa cùng ăn?”

Bầu không khí lập tức lạnh xuống.

Mắt Hứa Xuân đỏ hoe, như thể giây sau sẽ bật khóc.

“Chị Kiều Kiều, em biết chị coi thường những người nghèo như chúng em. Nhưng chẳng lẽ nhà chị tính ngược lên ba đời, không từng có người nghèo sao?”

Câu nói của Hứa Xuân khiến tôi bật cười.

“Tôi nói cho cô biết, nhà tôi từ đời cụ của cụ tôi trở đi, chưa từng nghèo bao giờ.”

Hứa Xuân bị tôi chặn họng, sắc mặt trắng bệch, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt nhưng vẫn cố nhịn không rơi xuống, dáng vẻ như chịu đủ ấm ức.

Cô ta siết chặt vạt áo, giọng run rẩy mang theo tiếng khóc.

“Chị Kiều Kiều, em không có ý đó… Em chỉ cảm thấy, mọi người đều là con người, không cần phân biệt rạch ròi như vậy. Anh Cảnh Minh còn không chê em, tại sao chị lại không dung nổi em?”

Cô ta lén ngước mắt nhìn Lục Cảnh Minh, trong mắt tràn đầy dựa dẫm và yếu thế.

Lúc này Lục Cảnh Minh mới lên tiếng.

“Đủ rồi.”

“Kiều Kiều nói đúng. Hứa Xuân, sau này em vẫn nên ăn cùng mẹ em đi.”

Hứa Xuân hoàn toàn không ngờ Lục Cảnh Minh sẽ nói như vậy.

Cô ta bật đứng dậy, nước mắt lập tức tuôn trào.

Hứa Xuân đau lòng chạy đi.