Sắc mặt Hứa Xuân trắng bệch, nhưng vẫn không chịu bỏ cuộc, cao giọng ngụy biện.

“Cho dù không chạm vào đứa trẻ, đó cũng là thu thập trái phép! Cô ta chính là cố ý dọa con tôi!”

Tôi lạnh lùng nhìn cô ta, giọng điệu bình tĩnh nhưng mang theo sự mạnh mẽ không cho phép phản bác.

“Lúc đó tôi và Lục Cảnh Minh vẫn là vợ chồng hợp pháp. Tôi điều tra đối tượng ngoại tình trong hôn nhân cùng con riêng của anh ta để bảo vệ quyền lợi hợp pháp của mình, có gì sai?”

“Ngược lại là cô, Hứa Xuân, chen chân vào hôn nhân của người khác, sinh con riêng, còn có mặt mũi cắn ngược lại tôi. Ai cho cô cái mặt đó vậy?”

Một câu nói chặn họng Hứa Xuân, khiến mặt cô ta lúc xanh lúc trắng, không nói được lời nào.

Cảnh sát xem xong chứng cứ cũng hiểu đây chẳng qua là một vụ tranh chấp dân sự, khuyên giải đôi bên vài câu rồi để chúng tôi rời khỏi đồn.

Vừa bước ra khỏi cổng đồn cảnh sát, đám phóng viên đã chờ sẵn bên ngoài lập tức vây lên, micro gần như dí thẳng vào mặt tôi.

“Tổng giám đốc Hạ, xin hỏi cô có thật sự ngược đãi trẻ em không?”

“Thu thập ADN trẻ sơ sinh trái phép, cô không thấy quá đáng sao?”

“Là một tổng tài hào môn, đối xử với trẻ sơ sinh như vậy, cô không sợ dư luận phẫn nộ sao?”

Toàn bộ đều là những câu hỏi đầy ác ý.

Còn có người cầm điện thoại livestream, ống kính chĩa chặt vào tôi. Rõ ràng là Hứa Xuân đã sắp xếp từ trước, muốn đóng đinh tôi lên cột nhục nhã.

Hứa Xuân đứng cách đó không xa, ôm con, khóe môi cong lên một nụ cười kín đáo đắc ý, như thể đã thấy trước kết cục tôi thân bại danh liệt.

Cô ta thậm chí còn cố ý cao giọng, nghẹn ngào trước ống kính.

“Mọi người mau nhìn đi, cô ta chính là ức hiếp mẹ con tôi như vậy…”

Tôi mặt không cảm xúc đi xuyên qua đám đông.

Khi đi ngang qua cô ta, bước chân tôi khựng lại, nghiêng đầu thấp giọng nói với cô ta.

“Hứa Xuân, hôm nay cô gán lên người tôi thứ gì, tôi sẽ trả lại cô gấp bội.”

Nụ cười của Hứa Xuân cứng đờ, ánh mắt hoảng loạn.

Tôi ngồi vào xe, chiếc xe nhanh chóng rời đi.

Hứa Xuân tưởng rằng cô ta đã thắng ván này, thành công trả thù tôi.

Cô ta sai rồi.

8

Sáng sớm hôm sau, tôi mở điện thoại ra.

Cả mạng sạch sẽ không còn gì.

Không có bất kỳ tin tức tiêu cực nào liên quan đến tôi.

Không có hot search.

Không có thảo luận.

Cứ như thể trò hề trước cổng đồn cảnh sát hôm qua chưa từng xảy ra.

Tất cả những gì Hứa Xuân tỉ mỉ dàn dựng, đến một gợn sóng cũng không tạo nổi.

Tôi cong môi.

Ở thành phố này, muốn đè vài tin tức xuống, đối với tôi mà nói chẳng qua chỉ là chuyện nhấc tay.

Mấy trò vặt vãnh của Hứa Xuân còn chưa đủ trình.

Hứa Xuân phát hiện trên mạng không có nửa điểm tin xấu nào về tôi, tức đến mức đập phá đồ đạc ở nhà cũ họ Lục.

Cô ta ôm con lao đến dưới lầu công ty tôi, điên cuồng gào thét, nói tôi ỷ thế hiếp người, bịt miệng dư luận, lòng dạ độc ác.

Bảo vệ chặn cô ta ngoài cửa.

Cô ta liền ngồi bệt xuống đất khóc lóc.

Thu hút người qua đường vây xem, biến mình thành bà mẹ đơn thân thảm nhất mạng xã hội, nghẹn ngào trước ống kính.

“Mọi người mau nhìn đi, có tiền có thế là có thể coi trời bằng vung sao? Con tôi suýt bị cô ta hại chết, cô ta đến một câu xin lỗi cũng không có!”

Tôi đứng sau cửa kính sát đất, lạnh lùng nhìn màn biểu diễn vụng về của cô ta.

Lúc này, Hứa Xuân bỗng ngẩng đầu, nhìn chằm chằm lên tầng nơi tôi đang đứng, hét đến chói tai.

“Hạ Vãn Kiều! Có bản lĩnh thì cô xuống đây! Cô dám làm không dám nhận à?!”

Tôi cong môi, cầm điện thoại nội bộ lên, bảo bảo vệ đưa micro cho cô ta.

Giọng nói lạnh lùng của tôi vang qua loa phóng thanh, truyền rõ ràng khắp dưới lầu.