Yêu cầu này khiến tim tôi chợt thắt lại. Chu Minh nắm lấy tay tôi, khẽ nói: “Em tự quyết định đi, dù em chọn thế nào, anh cũng ủng hộ.”
Tôi bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống phía dưới.
Bên lề đường trước cửa khách sạn, quả nhiên có chiếc xe cũ của ba tôi đậu ở đó, cửa sổ hạ xuống một khe nhỏ, thấp thoáng bên trong là một bóng dáng quen thuộc mà xa lạ.
Khoảnh khắc ấy, trong lòng tôi không có hận, cũng không có kích động.
Người phụ nữ từng chiếm vị trí quan trọng nhất trong cuộc đời tôi, giờ đây muốn gặp cháu ngoại một lần cũng phải cẩn trọng như vậy, như một cái bóng.
Tôi đứng đó, im lặng rất lâu. Cuối cùng, tôi quay lại, khẽ lắc đầu với Chu Minh và ba tôi.
“Thôi vậy.” Tôi nói, giọng hơi khàn, “Hôm nay là ngày vui, đừng làm hỏng bầu không khí.”
Ánh mắt ba tôi tối đi một chút, nhưng ông không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu.
Sau đó, từ những lần ba tôi muốn nói lại thôi, tôi biết được mẹ tôi vì tôi không cho bà gặp cháu mà đã khóc mấy trận ở nhà, người cũng gầy đi không ít.
Nghe nói bà thậm chí bắt đầu học nấu đủ loại canh, chỉ là không còn ai cần bà mang đến nữa.
Nghe những điều đó, tâm trạng tôi rất phức tạp.
Có thoáng qua một chút hả hê, nhưng nhiều hơn là nỗi buồn thương của cảnh còn người mất.
Nước mắt và sự hối hận của bà đến quá muộn rồi.
Có những tổn thương, đã gây ra thì là đã gây ra, không phải vài câu xin lỗi hay vài giọt nước mắt là có thể xóa nhòa.
Thời gian trôi đi, An An lớn lên từng ngày, biết bò, biết bập bẹ gọi “mẹ” rồi.
Mỗi nụ cười của con bé đều như ánh mặt trời, xua tan những bóng tối còn sót lại trong lòng tôi.
Công việc của tôi và Chu Minh cũng dần đi vào quỹ đạo, chúng tôi vay tiền đổi sang một căn nhà lớn hơn, có một mái ấm thực sự thuộc về ba người chúng tôi, đầy ắp tiếng cười.
Chiếc thẻ ngân hàng có hai trăm nghìn tệ ấy vẫn lặng lẽ nằm sâu trong ngăn kéo của tôi.
Sau này Lê Nhiên có nhắc vài lần bảo tôi dùng đi, đều bị tôi khéo léo từ chối. Tôi định sau này khi con trai nó đi học hoặc mua nhà, sẽ trả lại.
Còn mẹ tôi, dường như cuối cùng cũng chấp nhận sự thật rằng bà bị loại ra khỏi cuộc sống của tôi, không còn thử thông qua ba tôi truyền đạt bất kỳ thông tin nào nữa.
Chúng tôi sống thành hai gia đình đúng nghĩa.
Thỉnh thoảng, khi đưa An An ra công viên chơi, nhìn thấy những đứa trẻ khác được bà ngoại cưng chiều, trong lòng tôi cũng thoáng qua một chút tiếc nuối nhàn nhạt.
Nhưng khi nhìn thấy Chu Minh bế An An lên cao, con bé bật cười lanh lảnh như chuông bạc, chút tiếc nuối ấy lại nhanh chóng tan biến.
Có lẽ, đây chính là bài học quan trọng nhất mà cuộc sống dạy tôi: thay vì cố chấp với quá khứ không thể thay đổi, chi bằng nắm thật chặt hạnh phúc đang ở trong tầm tay.
Còn việc có tha thứ hay không, đáp án có lẽ đã lặng lẽ lắng đọng theo năm tháng, không còn quan trọng nữa.
Hoàn

