Sau đó anh ta quay sang nhìn tôi.

“Em đến đây làm gì? Giờ này đáng lẽ em phải…”

“Đáng lẽ tôi phải đi rồi đúng không.”

Tôi lạnh lùng nhìn Chu Duật An.

Mỉm cười.

“Hôm nay, anh còn phong độ hơn, đắc ý hơn cả ngày chúng ta kết hôn cơ đấy.”

Nghe thấy lời này, Chu Duật An càng hoảng sợ, vội vàng nắm lấy tay tôi.

“Vãn Chi, em nghe anh giải thích…”

“Giải thích cái gì? Giải thích sự thật anh đang cầu hôn người phụ nữ khác ngay trước mặt vợ anh à?”

Tôi hất tay anh ta ra, biểu hiện cực kỳ bình tĩnh. Tống Thời Nghi trốn sau lưng Chu Duật An khẽ run rẩy.

Nhưng cô ta vẫn theo bản năng bênh vực anh ta.

“Các người từng ở bên nhau, nhưng đâu có chính thức kết hôn, tùy tiện kiếm một tờ giấy kết hôn giả là cô tưởng mình là vợ anh ấy thật à.”

Bố chồng và mẹ chồng tôi cũng phản ứng lại, lập tức sầm mặt lao tới.

“Cô muốn làm gì? Hôm nay là đám cưới của con trai tôi, cô đừng có mà phá đám.”

“Người đâu, mau đuổi kẻ phá đám này ra ngoài cho tôi.”

Nhìn cả gia đình họ hùa nhau lại đối phó với một mình tôi.

Tôi đột nhiên bật cười.

“Lâm Vãn Chi, có phải cô muốn hủy hoại con trai tôi thì cô mới cam lòng không?”

“Ngay từ hồi cô và Duật An kết hôn tôi đã nhìn ra cô không phải loại người tốt đẹp gì rồi.”

Bố chồng tôi vừa định chỉ tay mắng chửi thì chợt nhận ra mình đã lỡ lời.

Đến lúc này, bầu không khí hiện trường đột ngột trở nên vô cùng căng thẳng.

Có người bắt đầu bàn tán xôn xao.

“Ý gì đây, sao tự nhiên Chu Duật An lại có đến hai người vợ?”

“Trước nay đâu có nghe nói cậu ta đã kết hôn rồi đâu.”

Thấy anh ta chậm chạp không chịu lên tiếng, tôi mở miệng.

“Không cần giải thích nữa, tôi và anh ta kết hôn năm năm rồi, tiền anh ta tổ chức đám cưới, tiền mua nhà mua xe cho cô.”

“Cả cái túi Hermes mà cô thích nhất kia nữa, đều là tiêu tiền của tôi.”

Tôi vừa dứt lời, Tống Thời Nghi liền bùng nổ.

“Cô đánh rắm, cái giấy này chắc chắn là đồ giả, là do cô chưa từ bỏ dã tâm nên lúc nào cũng ôm mộng với chồng tôi.”

“Hôm nay tôi phải đánh chết cô.”

Nói xong, Tống Thời Nghi liền lao thẳng về phía tôi.

Tôi còn chưa kịp đánh trả, Chu Duật An đã nhanh chân bước đến chắn trước mặt tôi.

“Vãn Chi, anh cầu xin em đừng quậy nữa, đợi anh về nhà rồi chúng ta nói chuyện tiếp được không?”

Tôi nhìn anh ta, hỏi ngược lại.

“Về đâu? Chúng ta còn có thể quay về được nữa sao.”

“Chu Duật An, chúng ta ly hôn đi.”

6.

“Không được, không thể ly hôn!”

Thấy tôi định bỏ đi, Chu Duật An đột nhiên vồ lấy tay tôi.

Đến lúc này, tất cả mọi người có mặt ở hiện trường đều hiểu ra, tôi mới là người vợ thực sự của Chu Duật An.

Nhưng Tống Thời Nghi không cam chịu.

“Chu Duật An, anh có ý gì? Hôm nay là đám cưới của chúng ta cơ mà.”

“Chẳng phải anh bảo cô ta là bạn gái cũ của anh sao? Rốt cuộc cô ta là ai, anh nói cho tôi biết đi!”

“Uổng công tôi còn định cho anh một bất ngờ, để cô ta mang nhẫn cưới lên cho anh, đây là cách anh chuẩn bị sự bất ngờ cho tôi đấy à?”

Tống Thời Nghi ép Chu Duật An đến mức gần như sụp đổ.

Cuối cùng, anh ta đành phải lên tiếng thừa nhận.

“Đủ rồi, cô ấy là vợ tôi.”

Hiện trường vang lên một tràng tiếng huýt sáo xì xào, Tống Thời Nghi sững sờ hai giây, rồi lùi lại với vẻ không thể tin nổi.

“Anh lừa tôi? Rõ ràng anh nói anh đang độc thân.”

Đối mặt với sự chất vấn của cô ta, Chu Duật An trả lời.

“Lúc đó đúng là tôi đang ở một mình, là do tự em hiểu lầm thôi.”

Nghe câu này, Tống Thời Nghi tức đến bật cười.

“Nên từ đầu đến cuối đều là do tôi tự ôm mộng ảo tưởng?”

Dù Chu Duật An đã thừa nhận, nhưng Tống Thời Nghi vẫn không chịu từ bỏ.

“Được, cho dù là vậy, tôi cũng có thể tha thứ cho anh.”

“Chỉ cần bây giờ anh ly hôn với cô ta, tôi sẽ coi như chuyện hôm nay chưa từng xảy ra.”

“Hôn lễ vẫn tiếp tục, ngày mai chúng ta đi đăng ký kết hôn.”