10
Sau khi trở về hiệu thuốc.
Đồng nghiệp vây quanh tôi dò hỏi chuyện bát quái.
“Wow, Kiều Nghiên, cậu lời to rồi đó.”
“Giao một đơn mà kiếm được hai vạn.”
Tôi lắc đầu.
“Anh ta đưa bốn vạn.”
“Tôi chỉ lấy một vạn là được, số còn lại để cửa hàng trưởng chia làm tiền thưởng cho mọi người đi.”
Cửa hàng trưởng nháy mắt với tôi.
“Tiểu Nghiên đúng là quá lương thiện rồi.”
Hậu quả của việc độc chiếm lợi ích, tôi rất rõ.
Sẽ khiến mình trở thành cái gai trong mắt mọi người.
Bị xa lánh, bị bắt nạt.
Công việc này tôi vẫn muốn giữ.
Huống chi cửa hàng trưởng vẫn luôn đối xử tốt với tôi.
11
Đồng nghiệp Thẩm Vi nhận tiền xong, trông tâm trạng rất tốt.
Cô ấy cảm thán nói.
“Mọi người có biết người đàn ông thường xuyên đến chỗ chúng ta mua thuốc tránh thai là ai không?”
Những người khác lắc đầu.
“Là thái tử gia nhà họ Cố – Cố Trì.”
Nghe đến cái tên này.
Tim tôi chợt hẫng một nhịp.
“Nghe nói trước đây anh ta từng cầu hôn thiên kim nhà họ Lâm nhưng bị từ chối, sau đó thì bắt đầu chơi bời với phụ nữ.”
“Thiên kim nhà họ Lâm tên là Lâm Duyệt, hai người họ là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau từ nhỏ.”
“Cố Trì đợi Lâm Duyệt rất nhiều năm, kết quả Lâm Duyệt về nước rồi mà hai người vẫn không đến với nhau, không biết là vì nguyên nhân gì.”
“Sau đó Cố Trì như phát điên, tự hủy hoại bản thân, yêu hết người này đến người khác, mỗi người đều có chút giống Lâm Duyệt.”
Thảo nào.
Thảo nào người phụ nữ bước ra từ phòng tắm kia.
Lại giống Lâm Duyệt đến vậy.
Tôi chưa từng gặp Lâm Duyệt.
Nhưng trong ngăn kéo phòng làm việc của Cố Trì.
Tôi từng thấy ảnh của Lâm Duyệt.
Đó là Lâm Duyệt năm mười sáu tuổi.
Làn da trắng trẻo, mái tóc dài như rong biển, đôi mắt sáng rỡ.
Là kiểu gương mặt rất đoan chính, nổi bật.
Nói đến đây.
Thẩm Vi ngẩng mắt nhìn tôi.
“Trời ơi Kiều Nghiên, nhìn kỹ thì cậu cũng hơi giống Lâm Duyệt đấy.”
“Cậu phải cẩn thận một chút, đám công tử nhà giàu đó thích nhất là chơi trò thế thân.”
“Cẩn thận bị họ coi là thế thân.”
Những người khác cũng phụ họa theo.
“Vị thái tử gia kia trước đây đúng là từng nuôi một thế thân của Lâm Duyệt, kết quả sau đó cô thế thân biết mình chỉ là thế thân nên đã chia tay với thái tử gia.”
“Đương nhiên phải chia tay rồi, nói thẳng ra thì thế thân vẫn chỉ là thế thân, không lẽ giữ lại để kết hôn sao?”
“……”
“Cậu thấy sao, Kiều Nghiên?”
Câu hỏi đột ngột hướng về phía tôi.
Tôi giật mình.
“Quả thật nên chia tay.”
Thẩm Vi nghe xong câu trả lời thì có vẻ rất vui.
“Đúng vậy, nghe nói cô thế thân đó còn cầm được không ít tiền, thế thân hay không thế thân gì đó, nói trắng ra thì cũng chỉ là bán thân thôi, kim chủ bỏ tiền, thế thân bán thân xác, nghĩ thôi cũng thấy buồn nôn.”
“Đúng là nghề gà vịt chuyên nghiệp.”
“Cô ta chẳng lẽ không biết mình là thế thân sao, biết đàn ông không yêu mình, chỉ coi mình là thế thân mà vẫn lao đầu vào ngủ với người ta, con gái đàng hoàng nhà ai lại làm chuyện như vậy chứ.”
Thẩm Vi cong môi cười.
“Nếu tôi mà giống, cho tôi một trăm vạn tôi cũng không đi làm thế thân, mẹ tôi nói kiếm tiền cũng không được đánh mất cốt khí.”
“Còn cậu thì sao, Tiểu Nghiên.”
Lời nói của cô ta đầy ẩn ý.
Rõ ràng là có ý chỉ vào tôi.
“Tôi không quen anh ta, anh ta đặt đơn, trả tiền, tôi lên lầu giao thuốc.”
“Tôi không quen thanh mai trúc mã của anh ta, cũng không biết cái gọi là Lâm Duyệt trông như thế nào.”
“Anh ta trả tiền, tôi giao thuốc.”
“Chỉ vậy thôi.”
“Nếu cậu muốn, cậu cũng có thể bảo anh ta lần sau chỉ định cậu đi giao.”
“Cuối cùng, nếu cho tôi một trăm vạn để làm thế thân, tôi đồng ý.”
“Dù sao thì cũng chẳng ai lại đi gây khó dễ với tiền.”
“Chỉ có mấy kẻ vừa muốn làm kỹ nữ lại vừa muốn lập bia trinh tiết mới không qua được với tiền thôi.”
Thẩm Vi liếc tôi bằng ánh mắt khinh miệt.
Như thể đang nói:
“Quả nhiên tôi biết ngay Kiều Nghiên là loại người vì tiền mà chuyện gì cũng làm.”
Tôi đúng là người như vậy.
Bởi vì tôi đã từng nếm trải cái khổ của việc không có tiền.
Nếu tôi có tiền.
Tôi đã không mất mẹ.
Nếu tôi có tiền.
Tôi đã không phải chia lìa với em trai.
Nếu tôi có tiền.
Tôi đã có thể hoàn thành việc học của mình.
Nếu tôi có tiền.
Tôi đã có thể từ đống bùn lầy tăm tối đó bò lên.
Nhưng Thẩm Vi thì không phải.
Thế nên tôi quay sang nói với cửa hàng trưởng:
“Cửa hàng trưởng, năm nghìn của Thẩm Vi không cần đưa cho cô ấy nữa, chia cho mọi người đi, dù sao Thẩm Vi là người có cốt khí, chắc cũng chướng mắt mấy đồng tiền này.”
“Còn ai không vừa mắt nữa không? Không vừa mắt thì đừng lấy, số tiền đó… bẩn.”
Tôi nói xong.
Các đồng nghiệp đều im lặng.
Còn sắc mặt Thẩm Vi thì tức đến tái mét.
12
Tám giờ tối.
Tôi bắt đầu ca làm thứ hai.
Là làm phục vụ ở một câu lạc bộ.
Không phải vì tôi không tìm được công việc đàng hoàng hơn.
Mà là vì.
Ở đây tiền hoa hồng rất cao.
Sau khi giao rượu xong trở về.
Tôi vừa ngồi xuống vị trí làm việc để nghỉ ngơi.
Thì đột nhiên lại bị quản lý gọi ra ngoài.
“Khách nói cô ấy bị mất đồ, ở phòng VIP cuối hành lang, chỉ có em từng vào đó.”
Phòng VIP là không có camera.
“Cô ấy mất gì?”
“Một chiếc vòng ngọc, giá trị sáu con số.”
Tôi bị dẫn vào phòng bao.
Vừa bước vào đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
Cô ta chính là người phụ nữ bước ra từ phòng tắm của Cố Trì khi nãy.
Người phụ nữ ngẩng cao đầu nhìn tôi, vẻ mặt kiêu căng.
“Một cái vòng cũng đủ mua mạng của cô rồi, còn không mau trả lại đây.”
Tôi đổ hết đồ trong túi ra ngoài.
Tôi cũng lật cả túi áo ra.
“Tôi không lấy.”
Người phụ nữ cong môi cười nhạt.
“Không phải cô thì là ai? Phòng bao là tôi đặt, bạn tôi còn chưa tới.”
“Lúc đó tôi vào nhà vệ sinh, chiếc vòng đặt trên bàn.”
“Camera cho thấy trong khoảng thời gian tôi rời đi, chỉ có mình cô vào phòng bao.”
“Không phải cô lấy, chẳng lẽ nó tự mọc chân bay đi sao?”
Lúc này, bạn bè của cô ta lần lượt bước vào phòng bao.
Có người khẽ kéo kéo tay áo cô ta.
“Chị Mạn à, chị không thấy cô phục vụ này… trông hơi giống bạch nguyệt quang của tổng giám đốc Cố sao?”
Ý là nói tôi giống Lâm Duyệt chứ gì.
Tôi cúi đầu thấp hơn nữa.
“Báo cảnh sát đi, dù sao tôi cũng không lấy.”
Quản lý vội vàng giảng hòa.
“Chị Mạn Như, tôi lấy nhân cách mình ra bảo đảm, Tiểu Nghiên làm ở đây đã hai năm rồi, tôi tin nhân phẩm của cô ấy, cô ấy sẽ không làm chuyện như vậy.”
“Chị Mạn, hay chị nghĩ lại xem, có phải đã để chiếc vòng ở chỗ khác rồi không?”

