“Giải trình về rủi ro giao dịch liên quan đến ban lãnh đạo và ủy quyền công nghệ cốt lõi của Công nghệ Diệu Xuyên.”

Bên dưới có tiếng xôn xao.

Lục Trầm Chu dằn cơn giận: “Trình Tri Ý, đây không phải là chỗ để em làm loạn.”

“Tôi biết.” Tôi cười cười, “Nên hôm nay tôi đến, là nói chuyện bằng chứng, không nói chuyện tình cảm.”

Trang thứ nhất, là hợp đồng ủy quyền đầu tiên giữa Studio Tri Tự và Diệu Xuyên.

Trang thứ hai, là chứng nhận quyền sở hữu của tất cả các bằng sáng chế và bản quyền phần mềm cốt lõi.

Trang thứ ba, là các khoản thanh toán bất thường của Diệu Xuyên cho Tư vấn Tinh Dữ và các tài khoản liên quan trong 3 tháng gần đây.

Trang thứ tư, là chuỗi mối quan hệ giữa Ôn Từ và công ty do họ hàng cô ta kiểm soát.

Trang thứ năm, là lịch sử sử dụng con dấu điện tử của bản thỏa thuận bổ sung ủy quyền bị làm giả.

Tôi mở từng trang một, trong phòng họp đến tiếng thở cũng nhẹ bẫng.

Có người bắt đầu toát mồ hôi trán.

Có người lén lén nhìn Ôn Từ.

Cũng có người nhìn Lục Trầm Chu, dường như cuối cùng đã ý thức được, lần này không phải vợ chồng cãi nhau, mà là công ty sắp có chuyện lớn.

Lúc mở trang cuối cùng, tôi dừng lại hai giây.

“Kể từ hôm nay, Studio Tri Tự chính thức chấm dứt quyền sử dụng mở rộng độc quyền của Công nghệ Diệu Xuyên đối với ba mô hình thuật toán cốt lõi ‘Tri Tự số 1’, ‘Quy Sào’, ‘Dạ Tuần’, và bảo lưu quyền truy cứu trách nhiệm đối với các hành vi sử dụng chưa được cấp phép, công bố sai sự thật ra bên ngoài, xâm phạm quyền lợi hợp pháp của bên ủy quyền.”

Yên lặng.

Sự yên lặng tuyệt đối.

Lục Trầm Chu cuối cùng không nhịn được, đứng bật dậy đập bàn: “Trình Tri Ý, em có biết em đang làm gì không?”

“Biết.” Tôi nhìn anh ta, “Đang cắt lỗ.”

“Em thế này là muốn ép công ty đến chết!”

“Công ty là do anh ép đến bước đường này, không phải tôi.”

Ôn Từ cũng rốt cuộc không ngồi yên được nữa, đứng bật dậy: “Cô làm thế này, đối với ai cũng chẳng có ích lợi gì! Một khi ủy quyền công nghệ bị chấm dứt, dây chuyền sản phẩm sẽ đình trệ, khách hàng, kênh phân phối, đơn hàng đều sẽ xảy ra vấn đề, đến lúc đó cô cũng là bên chịu thiệt hại!”

“Vậy thì sao?” Tôi quay sang nhìn cô ta, “Nên tôi phải trơ mắt nhìn các người ăn cắp tiền, ăn cắp người, ăn cắp công nghệ, rồi còn phải dọn dẹp hậu quả thay các người?”

Sắc mặt cô ta xanh mét.

Tôi quay sang đám lãnh đạo cấp cao bên dưới, giọng không lớn, nhưng vững vàng đến đáng sợ.

“Chuyện ngày hôm nay, tôi không đến đây để xé rách mặt với mọi người. Tôi chỉ làm rõ hai điểm. Thứ nhất, công nghệ cốt lõi của Diệu Xuyên chưa bao giờ là của một mình Lục Trầm Chu, cũng không phải do nguồn tài nguyên Ôn Từ mang về đắp lên mà thành. Thứ hai, người thực sự muốn giữ lại Diệu Xuyên, hiện tại sẽ không tiếp tục che đậy sự thối nát cho ai đó, mà sẽ nhanh chóng phối hợp với pháp chế và kiểm toán, cắt bỏ vấn đề, cầm máu.”

Bên dưới cuối cùng cũng có người nhỏ giọng hỏi: “Trình tổng, vậy sản phẩm phải làm sao? Khách hàng phải làm sao?”

Tôi nhìn người nói chuyện, là Giám đốc chuỗi cung ứng, đã theo tôi nhiều năm.

“Công nghệ sẽ không dừng lại.” Tôi nói, “Nhưng tiền đề là, quyền kiểm soát và dòng tiền của Diệu Xuyên phải trở lại quỹ đạo bình thường. Ai gây ra vấn đề, kẻ đó ra đi. Ai nhúng tay làm trò, kẻ đó phải chịu trách nhiệm.”

Lời này vừa thốt ra, tất cả đều hiểu.

Tôi không đến để hủy hoại công ty.

Tôi đến để thay máu.

Nửa tiếng sau khi cuộc họp kết thúc, Hà Thịnh nộp đơn xin nghỉ việc lên bàn Lục Trầm Chu.

Ngay sau đó, tổ R&D số 2, nhóm trung tâm sản phẩm, ban kiểm soát rủi ro chuỗi cung ứng, liên tiếp mười mấy người nộp đơn xin tạm ngừng báo cáo cho Ôn Từ.

Về sau nữa, vài nhân viên lâu năm luôn dao động cũng bắt đầu lén tìm tôi.

Họ không phải đột nhiên lương tâm trỗi dậy.