cuộc chiến này… còn lâu mới kết thúc.

Trần Hạo rời đi rồi.

Nhưng cuộc tranh đoạt quanh công ty—

vẫn chưa hề dừng lại.

Tôi phải bảo vệ nơi này.

Bảo vệ những người đã tin tưởng tôi.

Dù đối thủ là ai.

Dù họ dùng thủ đoạn gì—

tôi cũng sẽ không lùi bước.

Bởi vì—

đây không chỉ là công ty.

Mà là mười năm thanh xuân của tôi.

10.

Một tháng sau.

Một buổi chiều bình thường—

tôi đang xử lý tài liệu trong văn phòng thì có tiếng gõ cửa.

“Vào đi.”

Cửa mở.

Trần Vũ bước vào.

Sắc mặt cậu ta rất khó coi.

Trong tay… cầm một chiếc điện thoại.

“Cô… cháu có chuyện quan trọng.”

Tôi đặt bút xuống.

“Chuyện gì?”

Cậu ta đưa điện thoại cho tôi.

“Vừa rồi… cậu cháu gọi.”

“Ông ta nói… có người muốn mua lại cổ phần công ty.”

Tôi nhận lấy điện thoại.

Một đoạn ghi âm được mở ra.

“Tiểu Vũ, làm ở Tinh Hà thế nào rồi?”

Giọng một người đàn ông trung niên.

“Cũng ổn ạ, cậu.”

Giọng Trần Vũ.

“Có cơ hội tiếp cận thông tin cốt lõi không? Ví dụ như báo cáo tài chính, tài liệu kỹ thuật…”

“Cháu chỉ là thực tập sinh, không tiếp cận được.”

“Không sao.”

Giọng kia hạ thấp.

“Cứ từ từ.”

“Chỉ cần cháu lấy được chút thông tin hữu ích—”

“cậu sẽ cho cháu một khoản tiền, đủ để cháu học đại học.”

“Cậu… làm vậy không ổn…”

“Không ổn chỗ nào?”

Giọng kia cười lạnh.

“Con đàn bà Lâm Nhã đó đối xử với bố cháu như vậy—”

“cháu còn làm việc cho cô ta làm gì?”

Đoạn ghi âm dừng lại.

Tôi ngẩng lên nhìn Trần Vũ.

“Cháu ghi lại bằng cách nào?”

“Cháu đoán ông ta gọi tới sẽ không có chuyện tốt.”

Ánh mắt cậu ta ánh lên sự tức giận.

“Nên cháu mở ghi âm trước.”

“Cô… cháu chưa từng nghĩ đến việc phản bội cô.”

Tôi nhìn cậu ta.

Tôi tin.

Ba tháng qua—

tôi vẫn âm thầm quan sát.

Cậu ta làm việc chăm chỉ, quy củ, chưa từng vượt giới hạn.

“Còn nói gì nữa không?”

“Có.”

Trần Vũ siết chặt tay.

“Nếu cháu không hợp tác—”

“ông ta sẽ nói cho mẹ cháu biết… cháu đang làm việc ở đây.”

“Ông ta biết mẹ cháu bệnh nặng… không chịu nổi kích thích.”

Tôi hiểu rồi.

Đây là cách của Vương Cường.

Dùng mẹ—

để ép con.

Biến Trần Vũ thành con cờ.

“Trần Vũ.”

Tôi nhìn cậu ta.

“Cháu định làm gì?”

Cậu ta không do dự.

“Cháu muốn phối hợp với cô.”

“Vạch trần họ.”

Ánh mắt kiên định.

“Cháu không thể để họ lợi dụng cháu… làm hại cô và công ty.”

Tôi nhìn cậu ta.

Trong lòng… có chút rung động.

Giữa huyết thống—

và nguyên tắc.

Cậu ta chọn nguyên tắc.

“Được.”

Tôi nói.

“Vậy thì—”

“chúng ta cho họ một bài học.”

Một tuần sau đó—

chúng tôi âm thầm chuẩn bị kế hoạch phản công.

Trần Vũ chủ động liên lạc lại với Vương Cường.

Nói rằng—

đồng ý hợp tác.

Vương Cường lập tức sắp xếp gặp mặt.

Địa điểm—một quán cà phê.

Tôi đã bố trí sẵn thiết bị ghi hình.

Từng lời nói, từng biểu cảm—

đều được ghi lại.

“Tiểu Vũ, suy nghĩ xong chưa?”

Vương Cường vào thẳng vấn đề.

“Cháu có thể giúp.”

Trần Vũ bình tĩnh.

“Nhưng cháu có điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

“Thứ nhất—không được làm hại mẹ cháu.”

“Thứ hai—tiền phải đủ chi trả viện phí cho cháu và mẹ.”

Vương Cường bật cười.

“Yên tâm, cậu không bạc đãi cháu.”

“Chỉ cần cháu lấy được báo cáo tài chính và cơ cấu cổ đông của Lâm Nhã—”

“cậu cho cháu năm trăm nghìn.”

“—Năm trăm nghìn?”

Trần Vũ giả vờ kinh ngạc.

“Nhiều vậy sao?”

“Đáng gì.”

Vương Cường cười khinh.

“Đợi bọn cậu thâu tóm được Tinh Hà—”

“cháu là cháu của cổ đông lớn.”

“Muốn bao nhiêu mà chẳng có?”

“Vậy… khi nào cháu đưa được thông tin?”

“Càng sớm càng tốt.”

Giọng ông ta trầm xuống.

“Nhà đầu tư bên cậu… đang sốt ruột rồi.”

“Tiểu Vũ, cháu biết không?”

“Con đàn bà Lâm Nhã đó quá kiêu ngạo.”

“Cô ta tưởng rời khỏi bố cháu là có thể một mình nắm công ty?”

“Chúng ta phải cho cô ta biết—”

“đụng vào nhà họ Vương… sẽ có kết cục thế nào.”

Trần Vũ gật đầu.

“Cháu hiểu rồi, cậu.”

“Nhớ—”

“chuyện này không được để ai biết.”

“Kể cả mẹ cháu.”

“Cháu biết.”

Cuộc gặp kết thúc.

Vương Cường rời đi.

Ngay sau đó—

Trần Vũ gửi toàn bộ ghi âm và video cho tôi.

Tôi nhìn những bằng chứng đó.

Khẽ cười.

Vương Cường tưởng mình đang giăng lưới—

không ngờ—

chính ông ta mới là con mồi.

Ngày hôm sau—

tôi triệu tập hội đồng quản trị.

Toàn bộ bằng chứng—

được chiếu lên màn hình.

“Các vị.”

Tôi nhìn quanh.

“Đây… chính là mối đe dọa chúng ta đang đối mặt.”

“Có người—muốn dùng giao dịch nội gián và gián điệp thương mại—”

“để thâu tóm cổ phần của chúng ta.”

Cả phòng họp—

bầu không khí lập tức lạnh xuống.

Sự phẫn nộ—

lan ra từng ánh mắt.

“Quá đáng thật!”

“Nhất định phải báo cảnh sát!”

“Không thể để bọn họ đạt được mục đích!”

Tôi gật đầu.

“Tôi đã liên hệ luật sư và phía công an.”

“Chiều nay—chúng ta sẽ hành động.”

Ba giờ chiều.

Khi Vương Cường lại xuất hiện ở quán cà phê, chuẩn bị nhận “thông tin nội bộ”—

thứ chờ ông ta…

là còng tay.

“Vương Cường, ông bị nghi ngờ liên quan đến gián điệp thương mại và giao dịch nội gián. Mời ông hợp tác điều tra.”

Sắc mặt ông ta lập tức tái mét.

“Các anh nhầm rồi! Tôi không làm gì cả…”

“Chứng cứ đã ở đây.”

Cảnh sát đưa ra bản ghi âm và video.

“Mọi chuyện—ra tòa sẽ rõ.”

Sau khi Vương Cường bị dẫn đi—

tôi và Trần Vũ ngồi lại trong quán.

“Cô…”

Cậu ta có chút do dự.

“Cháu làm vậy… có đúng không?”

“Dù sao… đó cũng là cậu cháu…”

Tôi nhìn cậu ta.

Giọng trầm xuống, nhưng rất rõ ràng.

“Trần Vũ.”

“Cháu phải nhớ—”

“quan hệ máu mủ không phải là lý do để bao che cho sai trái.”

“Hôm nay cháu đã làm đúng.”

“Cháu không chỉ bảo vệ công ty—”

“mà còn bảo vệ rất nhiều người vô tội.”

Cậu ta im lặng một giây.

Rồi gật đầu.

“Cháu hiểu rồi.”

“Còn một chuyện nữa.”

Tôi nhìn cậu ta.

“Từ hôm nay—cháu không còn là thực tập sinh nữa.”

Cậu ta sững lại.

“…Ý cô là?”

“Cô… muốn cho cháu nghỉ việc sao?”

“Không.”

Tôi khẽ mỉm cười.

“Cô muốn chính thức tuyển cháu vào công ty.”

“Vị trí—lập trình viên.”

“Tất nhiên, cháu vẫn phải đi học, nên chỉ làm bán thời gian.”

Ánh mắt cậu ta lập tức sáng rực.

“Thật ạ?!”

“Thật.”

“Cháu đã dùng hành động để chứng minh—”

“cháu có năng lực.”

“Và—quan trọng hơn—cháu có nguyên tắc.”

“Công ty cần người như vậy.”

Mắt cậu ta đỏ lên.

“Cảm ơn cô…”

“Cháu nhất định sẽ cố gắng.”

Tôi nhìn cậu bé trước mặt.

Bỗng nhớ đến chính mình của những năm đầu lập nghiệp.

Cũng từng chật vật.

Cũng từng bị nghi ngờ.

Nhưng—

chỉ cần chọn đúng đường—

cuối cùng vẫn sẽ đứng vững.

Một tháng sau.

Vương Cường bị kết án ba năm tù vì tội gián điệp thương mại.

Thiên Kiêu Đầu Tư—

bị điều tra và đóng cửa.

Tinh Hà—

không những không bị ảnh hưởng—

mà còn khiến giới đầu tư nhìn nhận lại.

Một công ty—

dám đối mặt, dám phản công, dám giữ nguyên tắc—

luôn đáng để đặt niềm tin.

Giá cổ phiếu—

tăng trở lại.

Vững vàng hơn trước.

Còn Trần Vũ—

đứa trẻ từng bị gọi là “con riêng”—

giờ đã trở thành một trong những lập trình viên được yêu thích nhất công ty.

Cậu ta dùng chính năng lực của mình—

đập tan mọi định kiến.

Xuất thân—

không quyết định con người.

Lựa chọn—

mới là thứ định nghĩa tất cả.

Còn Trần Hạo—

tôi nghe nói anh ta đang làm ở một công ty nhỏ.

Lương không cao.

Nhưng cuộc sống… bình lặng.

Vương Lệ—

tình trạng bệnh cũng ổn định hơn.

Vẫn yếu—

nhưng không còn nguy hiểm.

Đôi khi tôi cũng nghĩ—

nếu năm đó anh ta không phản bội…

nếu anh ta chọn thẳng thắn đối diện…

có lẽ—

kết cục đã khác.

Nhưng—

đời không có “nếu như”.

Mỗi lựa chọn—

đều phải trả giá.

Còn tôi—

hiện tại sống rất tốt.

Công ty phát triển.

Nhân viên đoàn kết.

Tôi không còn chồng—

nhưng có thêm những người đáng tin cậy.

Không còn tình yêu—

nhưng có một sự nghiệp thuần khiết hơn.

Có lẽ—

đó chính là cuộc đời.

Mất đi một thứ—

sẽ nhận lại một thứ khác.

Điều quan trọng nhất—

là đừng bao giờ đánh mất nguyên tắc của mình.

Dù đứng trước cám dỗ hay đe dọa—

vẫn phải chọn điều đúng.

Đó—

là bài học đắt giá nhất—

tôi học được từ cuộc hôn nhân này.

Hết