“Tê liệt thì càng tốt. Đập đi xây lại, dù sao cũng nhanh hơn vá víu trên một đống rác.”
Tôi nhìn ông ta, nói từng chữ:
“Nói thật, tôi còn chê việc dọn rác quá phiền.”
11
Cuộc thanh lọc nơi công sở diễn ra gọn gàng dứt khoát.
Đám họ hàng thân thích kia, trước tiền bồi thường N+1 thật sự và thái độ cứng rắn của tôi, cuối cùng vẫn chọn cầm tiền rời đi.
Công ty tuy trải qua một chút đau đớn nhỏ, nhưng rất nhanh đã lấy lại sức sống vì vứt bỏ được đám ký sinh trùng này.
Bên nhà họ Trần lại vẫn không chịu từ bỏ.
Sau khi bị tôi chặn, Trần Húc bắt đầu điên cuồng quấy rối mẹ tôi.
Mẹ chồng cũ của tôi còn kỳ quặc hơn. Không biết bà ta nghe ngóng từ đâu biết được mẹ tôi thường đến spa thẩm mỹ nào, thế là chạy thẳng đến đó chặn người.
Hôm đó, tôi đang đi spa cùng mẹ.
Bà vừa tận hưởng dịch vụ của kỹ thuật viên hàng đầu, vừa nhắm mắt nghe tôi báo cáo tình hình công ty gần đây.
Mẹ chồng cũ cứ thế xông vào, nước mắt nước mũi bắt đầu kể lể, nói tôi hại con trai bà ta thê thảm thế nào, hại nhà bọn họ khổ ra sao, cầu xin mẹ tôi giơ cao đánh khẽ.
Tất cả các quý bà trong spa đều ném ánh mắt hóng chuyện về phía này.
Tôi vừa định đứng dậy bảo bảo vệ đuổi người ra ngoài, mẹ tôi lại giơ tay, ra hiệu tôi bình tĩnh.
Bà thậm chí còn không mở mắt. Trong lúc để nhân viên thẩm mỹ đắp mặt nạ vàng lên mặt, bà dùng giọng cực kỳ nhẹ nhàng nói:
“Bà Trần, tôi nghĩ bà hiểu nhầm rồi.”
“Con gái tôi chỉ lấy lại những thứ vốn thuộc về nó. Còn con trai bà, một người trưởng thành hơn ba mươi tuổi, cuối cùng cũng phải trả giá cho sự tham lam và ngu xuẩn của mình.”
Giọng bà không lớn, nhưng truyền đi rõ ràng khắp căn phòng yên tĩnh.
Mẹ chồng cũ bị mấy lời này chặn họng, đứng đờ tại chỗ, không biết đáp lại thế nào.
Quản lý spa đã nghe tin chạy đến, vô cùng lịch sự nói với mẹ chồng cũ:
“Thưa bà, xin lỗi, mời bà rời khỏi đây để tránh làm phiền khách VIP của chúng tôi.”
Mẹ tôi vẫn nhắm mắt, như thể đã ngủ rồi.
Chỉ trước khi quản lý mời người ra ngoài, bà lại hờ hững bổ sung một câu:
“Nói với bà Trần, sau này ở những nơi có tôi xuất hiện, tôi không muốn nhìn thấy bà ấy nữa.”
12
Sau khi tất cả việc bàn giao tài sản và thu mua công ty đã kết thúc, thủ tục ly hôn của tôi và Trần Húc cũng được đưa vào lịch.
Trước cửa cục dân chính, tôi gặp lại Trần Húc sau nhiều ngày không thấy.
Anh ta gầy đi, cũng tiều tụy đi, trong mắt đầy tia máu, không còn chút khí phách hăng hái như trước.
Cầm quyển giấy chứng nhận ly hôn mới tinh trên tay, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Trần Húc lại nắm chặt quyển sổ màu đỏ sẫm kia, hai mắt đỏ hoe nhìn tôi, cố gắng níu kéo lần cuối.
“Tiểu Y, chúng ta thật sự… thật sự không còn khả năng nào nữa sao?”
“Anh biết anh sai rồi. Anh sẽ dùng nửa đời sau bù đắp cho em, được không? Cho anh thêm một cơ hội…”
Anh ta nói đầy cảm xúc, đến mức chính anh ta cũng sắp tin.
Tôi nhìn anh ta, bỗng cảm thấy rất buồn cười.
Đã đến bước này rồi, anh ta vẫn còn diễn.
Tôi bình tĩnh lấy điện thoại ra, chĩa vào anh ta, bấm nút quay video.
Tôi quay lại toàn bộ dáng vẻ thâm tình, hối hận không thôi của anh ta.
Sau đó, ngay trước mặt anh ta, tôi mở WeChat, gửi đoạn video này vào nhóm bạn thân.
Kèm theo dòng chữ:
“Trò vui hôm nay: xem chồng cũ biểu diễn tuyệt kỹ thất truyền mang tên ‘tình sâu bạc mệnh’.”
Bạn thân của tôi trả lời trong một giây, nguyên một hàng “hahahahaha”.
Trần Húc nhìn thao tác của tôi, biểu cảm trên mặt từ thâm tình chuyển sang ngỡ ngàng, rồi thành nhục nhã, cuối cùng hoàn toàn sụp đổ.
Anh ta hiểu rồi. Tất cả màn biểu diễn được chuẩn bị công phu của anh ta, trong mắt tôi chẳng qua chỉ là một màn xiếc khỉ miễn phí.
Tất cả sự thâm tình của anh ta đều trở thành trò cười.
“Chu Y! Cô đúng là vô tâm!”
Cuối cùng anh ta gào lên.
Tôi lười để ý.

