“Năm mới các cô các cậu đều chưa về nhà, lần này cứ nghỉ ngơi tạm một thời gian đi, người không sao là được, không cần vội.”
Xưởng trưởng ngược lại còn lạc quan hơn tất cả bọn họ rất nhiều.
Rời khỏi nhà máy.
Thẩm Lam Hương và Lục Yến Thanh cùng đạp xe về khu tập thể.
Trên đường, cô hỏi Lục Yến Thanh: “Cậu định mua vé tàu chuyến nào về?”
Cô nhớ quê của Lục Yến Thanh cũng ở Kinh thị, nhà cậu là gia đình thư hương thế gia, cha mẹ đều là giáo sư.
Lục Yến Thanh nhìn cô cười cười.
Còn chưa đợi Thẩm Lam Hương nghe được Lục Yến Thanh mở miệng.
Từ xa bỗng truyền đến tiếng phụ nữ gào lên chói tai ——
“Thẩm Lam Hương! Hay cho cô! Con trai nhà tôi là Trình Viễn Đông vì cô mà bỏ nhà đi, cô thì hay rồi! Chạy đến đây quyến rũ đàn ông!”
Chính là mẹ của Trình Viễn Đông, Lê Thúy Chi!
Chương 20
Đầu xe đạp của Thẩm Lam Hương bị Lê Thúy Chi chộp mạnh lấy.
Cú phanh gấp khiến cô suýt nữa ngã khỏi xe.
May mà Lục Yến Thanh ở bên cạnh phản ứng nhanh, một tay đỡ lấy cô.
“Không sao chứ?” Lục Yến Thanh sau đó lại nhìn về phía Lê Thúy Chi đang đứng đối diện, nhíu mày quan tâm hỏi: “Lam Hương, vị này là……”
“Mẹ của Trình Viễn Đông, mẹ chồng cũ của tôi.”
Thẩm Lam Hương hít sâu một hơi, giới thiệu xong, đè nén sự phức tạp trong lòng, cô dịu giọng: “Lục Yến Thanh, cậu đi trước đi.”
“Ê! Không được đi! Thẩm Lam Hương, cô dám để cái tên nhân tình của cô đi, ngày mai tôi sẽ nháo đến tận nhà máy của các người!”
“Mọi người mau đến xem đi! Đôi nam nữ không biết xấu hổ này! Người phụ nữ này là con dâu tôi! Cô ta bỏ con trai tôi, đi cùng thằng đàn ông này đến Tân thị, đây chẳng phải là đội nón xanh lên đầu con trai tôi thì là gì!”
Lê Thúy Chi lại càng không chịu buông tha, bà ta nâng giọng lên, một phát túm chặt lấy Lục Yến Thanh.
Trước cổng khu tập thể khắp nơi đều có người.
Rất nhanh đã thu hút sự chú ý.
Không ít người đều biết Thẩm Lam Hương và Lục Yến Thanh, thấy cảnh này thì càng vây lại thành một vòng.
Sắc mặt Thẩm Lam Hương biến đổi, lập tức quát lạnh: “Bà đừng nói bậy! Tôi với đồng chí Lục chẳng có gì cả!”
“Không có gì mà cô còn đi theo cậu ta đến đây?”
Lê Thúy Chi cười khẩy, trên mặt đầy ác ý và khoái trá.
Bà ta dồn hết bất mãn của một năm nay vào việc chửi rủa Thẩm Lam Hương!
Từ khi Thẩm Lam Hương đi rồi.
Con trai bà ta cứ như mất hồn, không chỉ đuổi cháu trai cưng của bà ta đi, mà mỗi ngày đều chẳng biết sốt ruột là gì, ngay cả khó khăn lắm mới được nghỉ phép, nó cũng muốn chạy đến chỗ cha mẹ nông thôn của Thẩm Lam Hương!
Mà Lê Thúy Chi cũng từ chỗ được người người hâm mộ, thoáng cái biến thành cô đơn trơ trọi.
Bà ta sao có thể không hận, không có oán khí chứ?
Nhưng Lê Thúy Chi hận đến mấy cũng không thể hận con trai mình!
Vì thế bà ta dồn lửa giận, dồn oán khí lên đầu Thẩm Lam Hương đã bỏ đi không từ mà biệt, ngày nào ở nhà cũng mắng cô không biết bao nhiêu lần.
Về sau nữa, Trình Viễn Đông đột nhiên nói với bà ta, anh muốn đóng quân lâu dài ở Tân thị.
Mà lý do, lại vẫn là để đi tìm Thẩm Lam Hương!
Mấy ngày trước Trình Viễn Đông nói đã an bài xong ở Tân thị, còn nói thật sự tìm được Thẩm Lam Hương rồi, Lê Thúy Chi thật sự không ngồi yên nổi nữa, bèn đi theo sang đây.
Sáng hôm nay vừa đến Tân thị, an bài xong xuôi, bà ta đã hỏi thăm về Thẩm Lam Hương.
Thế là lập tức xông tới.
Không ngờ vừa đến cổng khu tập thể đã đúng lúc bắt gặp Thẩm Lam Hương nói cười vui vẻ với một người đàn ông khác!
Thật sự là không biết xấu hổ!
Lê Thúy Chi càng nghĩ càng giận, vừa túm lấy Thẩm Lam Hương vừa muốn ra tay.
“Tao đánh chết cái đồ không biết liêm sỉ nhà mày!”
Nhưng ngay sau đó.
Tay bà ta bị siết chặt, là cái thằng nhân tình của Thẩm Lam Hương!
Lục Yến Thanh không chút khách khí nắm chặt tay Lê Thúy Chi, ánh mắt lạnh lẽo: “Bác gái, đây là nơi công cộng, bà dám động tay thì đừng trách chúng tôi không khách khí!”
Nghe vậy, Lê Thúy Chi lập tức cao giọng: “Sao nào! Mấy người còn muốn đánh lão bà già này à?”
Thái độ đó khiến ánh mắt Lục Yến Thanh trầm xuống.
Cậu còn muốn nói gì đó, lại bị Thẩm Lam Hương kéo ra.
Thẩm Lam Hương đứng ra, nhìn thẳng Lê Thúy Chi: “Có lời gì, bà bảo Trình Viễn Đông đến nói chuyện tử tế với tôi, không cần thiết phải làm mọi chuyện trở nên khó coi như vậy, càng không cần kéo người vô can vào.”
Cô không muốn liên lụy đến Lục Yến Thanh.
Lê Thúy Chi nghe cô nhắc đến Trình Viễn Đông, lúc này trong lòng cũng hơi chột dạ.
Một năm qua, không ai hiểu rõ hơn Lê Thúy Chi về sự vương vấn và coi trọng của con trai dành cho cô, nhưng thế nào đi nữa, Trình Viễn Đông cũng không thể bỏ rơi người mẹ ruột này!
Vì vậy Lê Thúy Chi có chỗ dựa, bà ta liếc nhìn đôi nam nữ trước mặt, cười nhạt: “Thẩm Lam Hương, tôi có thể không truy cứu chuyện cô với người đàn ông này, nhưng cô cũng nên biết điểm dừng, bây giờ về với tôi ngay, đàng hoàng sống tiếp với Viễn Đông!”
Đó cũng là mục đích cuối cùng của Lê Thúy Chi.
Tuy bà ta không ưa Thẩm Lam Hương, nhưng khổ nỗi Trình Viễn Đông cứ khăng khăng nhận định là cô, Lê Thúy Chi cũng chỉ có thể giúp con trai mình mang người về.
Vừa dứt lời.
Lại thấy Thẩm Lam Hương đột nhiên nhìn về phía sau lưng bà ta, khóe môi câu lên một nụ cười châm chọc.
“Trình Viễn Đông, cái gọi là muốn vãn hồi của anh, chính là để mẹ anh đến làm nhục tôi rồi ép tôi quay về sao?”
Chương 21
Trong lòng Lê Thúy Chi lập tức thót một cái.
Bà ta phản ứng lại, quay đầu nhìn, liền thấy gương mặt Trình Viễn Đông đen sì, xanh mét.
“Không, con trai!” Lê Thúy Chi hoảng hốt, vội vàng giải thích, “Đừng nghe cô ta nói bậy, mẹ chỉ tốt bụng đến giúp con khuyên con dâu về thôi!”
Vừa dứt lời.
Lục Yến Thanh ở bên cạnh lại không nghe nổi nữa, cười lạnh: “Vâng, vừa rồi bà làm lớn chuyện như vậy, làm hỏng thanh danh của Lam Hương cũng là ‘tốt bụng’!”
Vừa nghe vậy, sắc mặt Lê Thúy Chi hơi đổi.
Mấy người hàng xóm xem náo nhiệt xung quanh cũng đứng ra nói: “Đúng đấy, dáng vẻ vừa rồi của bà dọa người quá? Ở đây ai mà không biết Thẩm kỹ thuật và Lục kỹ thuật có quan hệ tốt, họ đúng là thân thiết, nhưng đó đều là vì công việc, chưa bao giờ có hành động vượt quá giới hạn cả!”
Nghe mọi người xung quanh giải thích.
Ánh mắt Trình Viễn Đông nhìn Thẩm Lam Hương khẽ đổi, ngay sau đó anh trầm mặt, dẫn mẹ mình rời đi.
“Mẹ, chúng ta về thôi.”
Lê Thúy Chi vốn đã đuối lý, lúc này đương nhiên không có ý kiến gì.
Trước khi đi.
Trình Viễn Đông nhìn Thẩm Lam Hương thật sâu một cái, rồi nghiêm túc nói xin lỗi với cô: “Xin lỗi, tôi thay mẹ tôi xin lỗi em, chuyện này không phải ý của tôi.”
“Người anh cần xin lỗi không chỉ có mình tôi.” Ánh mắt Thẩm Lam Hương nhìn anh lạnh nhạt đến cực điểm.
Hiểu ý cô, Trình Viễn Đông ngước mắt nhìn Lục Yến Thanh một cái.
Một lúc sau, anh trầm giọng lên tiếng: “Đồng chí Lục, chuyện hôm nay, thật sự xin lỗi, đã liên lụy đến anh rồi.”
Đối với điều này, Lục Yến Thanh chỉ nhếch khóe môi một cái, không lên tiếng.
Thấy Trình Viễn Đông có thái độ như vậy.
Lê Thúy Chi trong lòng khó chịu đến cực điểm, lập tức xông lên trước: “Viễn Đông! Con làm gì vậy? Rõ ràng là do Thẩm Lam Hương có lỗi với con, hai đứa còn chưa ly hôn mà cô ta đã bỏ nhà bỏ chồng, chuyện này ai mà nhìn nổi chứ?”
Vừa nghe lời này.
Không gian xung quanh như chìm vào yên lặng, trong chốc lát ánh mắt của tất cả mọi người nhìn Thẩm Lam Hương đều thay đổi mấy lần.
Trong thời đại này, phụ nữ đã kết hôn tuy không cần như thời cũ phải ở nhà chăm chồng dạy con, nhưng rốt cuộc vẫn phải ở cùng nhà với gia đình, huống chi suốt một năm qua Thẩm Lam Hương vẫn luôn tuyên bố với bên ngoài là đã ly hôn.
Thế nhưng bây giờ, nhà chồng cô lại tìm đến tận cửa, nói rằng cuộc hôn nhân này căn bản vẫn chưa ly hôn được, vậy thì khó tránh khỏi khiến người ta nhìn cô bằng ánh mắt khác thường.

