Đây chính là phong cách làm việc của Thịnh Khuê.
Kiếp trước ông ta cũng xử lý những kẻ dị biệt theo cách này — hiệu quả, máu lạnh, không chừa đường lui.
“Tiểu Nhu, cô đừng hoảng.” Giọng Ôn Chiêu Chiêu trầm tĩnh lại.
“Đã làm thủ tục sa thải chưa? Có văn bản thông báo không?”
“Vẫn… vẫn chưa… ông ta bảo ngày mai sẽ đưa…”
“Ngày mai ông ta đưa gì cho cô, cô nhớ chụp lại hết.” Ôn Chiêu Chiêu dặn, “Sau đó cô tìm lại hợp đồng lao động của mình, xem kỹ điều khoản thỏa thuận bảo mật và mức tiền bồi thường vi phạm hợp đồng.”
“Nếu ông ta lấy lý do vi phạm thỏa thuận bảo mật để sa thải cô, nhưng cô không tiết lộ bất kỳ bí mật thương mại nào — những chuyện cô kể với tôi không tính là bí mật thương mại, đó là hành vi cá nhân — thì việc sa thải đó có dấu hiệu vi phạm pháp luật về chấm dứt hợp đồng lao động.”
Tiếng khóc của Tiểu Nhu ngừng lại.
“Thật… thật không?”
“Thật.” Ôn Chiêu Chiêu nói, “Tôi sẽ nhờ luật sư hỏi giúp cô. Trước tiên cô phải giữ bình tĩnh, đừng xảy ra xung đột với họ, đừng ký bất cứ giấy tờ gì, cũng đừng nói lung tung trong các nhóm chat WeChat.”
“Vâng… vâng ạ… Cảm ơn bác sĩ Ôn…”
“Không có gì.” Ôn Chiêu Chiêu nghĩ một lát, rồi nói thêm, “Cô đã giúp tôi. Tôi sẽ không để cô chịu thiệt.”
Sau khi cúp máy, Ôn Chiêu Chiêu nhìn chằm chằm lên trần nhà một lúc.
Sự phản công của Giang Mạn đã đến.
Tìm ra Tiểu Nhu, đuổi việc cô ấy, đây chỉ là bước đầu tiên.
Bước tiếp theo —
Cô ta chắc chắn sẽ tìm cách làm rõ xem trong tay Ôn Chiêu Chiêu rốt cuộc có bao nhiêu bằng chứng.
Sau đó tìm cách tiêu hủy, phủ nhận, hoặc vừa ăn cướp vừa la làng.
Ôn Chiêu Chiêu trở mình, cầm điện thoại lên, nhắn một tin cho Luật sư Tần Lãng.
“Luật sư Tần, anh có nhận làm các vụ tranh chấp lao động không?”
“Nhận. Tình hình sao?”
“Có một cô bé vì giúp tôi nên bị sếp sa thải trái luật.”
“Được, bảo cô ấy ngày mai đến văn phòng tìm tôi.”
Ôn Chiêu Chiêu nhắn thêm một tin nữa.
“Ngoài ra — vụ ly hôn kia, nếu bên kia không ký trong vòng một tuần, trực tiếp nộp đơn khởi kiện.”
“Lúc khởi kiện, nộp luôn cả bằng chứng ngoại tình lên.”
Tần Lãng rep rất nhanh: “Có chứng cứ mới à?”
Ôn Chiêu Chiêu gửi bức ảnh ở khách sạn sang.
Tần Lãng rep lại một chữ: “Nhận.”
Ôn Chiêu Chiêu khóa màn hình, nhét con tôm hùm đất cuối cùng vào miệng.
Ừm.
Cay.
Sướng.
——
Hôm sau, Ôn Chiêu Chiêu quay lại bệnh viện làm việc.
Bước vào khoa, cô nhận ra bầu không khí có chút không đúng.
Ánh mắt đồng nghiệp nhìn cô nhiều thêm vài phần vi diệu so với bình thường.
Có kiểu hả hê “cô tiêu đời rồi”, cũng có kiểu âm thầm khâm phục “cô cũng ghê gớm đấy chứ”.
Vào phòng khám mới biết nguyên nhân —
Lục Hành đã gọi điện thoại đến bệnh viện.
Không phải gọi cho Ôn Chiêu Chiêu, mà gọi cho Chu Kiến Quốc.
Anh ta nói: *”Mong bệnh viện quan tâm đến tình trạng tâm lý của Bác sĩ Ôn một chút, dạo gần đây tâm trạng cô ấy không được ổn định, nên đã đưa ra một số quyết định bốc đồng.”*
Chu Kiến Quốc nghe xong, im lặng năm giây.
Sau đó ông trả lời vô cùng lịch sự: *”Anh Lục này, tình trạng tâm lý của Bác sĩ Ôn tôi ngày nào cũng nhìn thấy — trạng thái của cô ấy đang cực kỳ tốt, hôm qua còn làm hai ca phẫu thuật, ca nào cũng đẹp. Ngược lại là anh, đêm khuya gọi loại điện thoại này đến bệnh viện, tình trạng tâm lý của anh có ổn không đấy?”*
Lúc chuyện này truyền đến tai Ôn Chiêu Chiêu, cô suýt bật cười thành tiếng.
Lão Chu này, bình thường trông có vẻ ít nói, nhưng đến lúc quan trọng lại rất biết bảo vệ người nhà mình.
Nhưng chiêu này của Lục Hành —
Nụ cười của Ôn Chiêu Chiêu thu lại.
“Tâm trạng không ổn định”, “quyết định bốc đồng”.
Anh ta đang dọn đường.

