“Cô đến tiệm chúng tôi làm móng là đã trèo cao lắm rồi, còn muốn dựa vào bộ móng đẹp của chúng tôi để câu được một anh chồng vàng, cũng không soi lại cái gương mặt già nua này xem có xứng không.”

Tôi bất lực thở dài. Hẻm Ba là ngôi nhà đầu tiên của tôi và Lục Hoài Châu.

Nó rất nhỏ, nhưng là do Lục Hoài Châu từng chút một xây nên cho tôi.

Khi đó chúng tôi không có gì, chỉ dựa vào tình yêu không gì lay chuyển được dành cho nhau mà gây dựng nên tất cả như ngày hôm nay.

Chúng tôi sở hữu vô số bất động sản, nhưng trong lòng tôi, Hẻm Ba mãi mãi là ngôi nhà tôi không thể quên, nên địa chỉ vẫn luôn được điền là nơi đó.

Tôi còn chưa kịp lên tiếng, nhân viên đã luống cuống giải thích.

“Tập tiểu thư, cái này… đây là quản lý mới của chúng tôi, hôm nay vừa mới đến.”

Nói xong, cô ta lại quay sang giải thích với quản lý: “Quản lý Ngô, Tập tiểu thư là khách VIP của tiệm chúng tôi, mỗi năm tiêu dùng hơn triệu tệ……”

Chương 3

Quản lý nịnh nọt mang trà rót nước cho Từ Khiết Nhi: “Mỗi năm mới có hơn triệu tệ thôi, sao bằng tiền tiêu vặt của Khiết Nhi một ngày được.”

“Còn cô nữa, rốt cuộc có não hay không, có phân biệt được ai lớn ai nhỏ không hả!”

Nhân viên sợ đến mức câm bặt.

Từ Khiết Nhi nhấp một ngụm trà, chậm rãi thưởng thức: “Tư Tư, may mà em nhanh trí, đã tra được lai lịch của người phụ nữ này. Công lao của em chị nhớ rồi, lần sau chị sẽ bảo chồng chị điều em về tổng bộ làm trưởng bộ phận.”

Quản lý càng ra sức xoa lưng cho Từ Khiết Nhi:

“Cảm ơn Khiết Nhi đã giúp tôi thực hiện ước nguyện cả đời, bạn thân tôi gả cho tổng tài giàu có đẹp trai, kéo tôi cùng bay lên.”

Từ Khiết Nhi khinh miệt nhìn tôi: “Tôi cứ tưởng thân phận của cô có gì ghê gớm, hóa ra là công chúa hẻm nhỏ thôi à.”

“Tôi thật sự đã rất lâu rồi không gặp được người vô liêm sỉ như cô. Nhưng cô yên tâm, chồng tôi có mấy công ty truyền thông dưới tên anh ấy, sau hôm nay, cô sẽ trở thành người nổi tiếng ở Lâm Thành, bị mọi người chỉ trỏ, mắng chửi khắp nơi.”

Tôi nhìn chiếc áo len cao cấp trên người mình bị đổ đầy trà, cau mày gọi cho trợ lý của Lục Hoài Châu.

“Giúp tôi mang một bộ quần áo đến đây, tiện thể tra luôn hồ sơ mua hàng của tôi ở H gia tháng trước, dùng để yêu cầu bồi thường.”

Hai người trước mặt sững ra, trao đổi ánh mắt với nhau, nhưng lại nghe đầu dây bên kia đáp tôi: “Đang cùng sếp đi làm việc, không rảnh.”

Cuộc gọi bị cúp dứt khoát, tôi ngẩn người tại chỗ, sau đó cười khổ.

Thái độ của trợ lý chính là thái độ của Lục Hoài Châu, lẽ ra tôi đã nên hiểu từ sớm rồi.

Từ Khiết Nhi và Ngô Tư Tư ôm tay cười đầy đắc ý:

“Sao thế? Là bạn trai tài xế của cô không rảnh để để ý cô à?”

“Cô phải hiểu cho người ta chứ, người ta chỉ là một tên tài xế thấp kém, ôm cô thì không thể khuân gạch, mà khuân gạch thì lại không rảnh ôm cô.”

“Một món hàng xuất xứ từ Nghĩa Ô mà cũng muốn giả làm hàng cao cấp để gài tiền, đúng là quần áo gì thì đi với người nấy!”

“Người ta bị bệnh công chúa vì có mệnh công chúa, còn loại phát bệnh như cô thì gọi là chim hoang mất kiểm soát.”

“Hay là thế này đi, hôm nay khách trong tiệm đông, bồn cầu cũng bẩn, cô mau đi liếm sạch bồn cầu đi, lát nữa tôi sẽ bảo chồng tôi tha cho cô.”

Tôi rút mấy tờ khăn giấy ra lau vết trà trên quần áo, rồi gọi thẳng cho Lục Hoài Châu.

“Trong ba phút, tôi muốn nhìn thấy thông báo sa thải trợ lý của anh trên OA.”

“Tiền bồi thường theo luật lao động tôi đã chuyển cho anh rồi.”

Không đợi anh đáp lại, tôi đã cúp máy.

Một phút sau, trên OA hiện ra thông báo, trợ lý của Lục Hoài Châu bị sa thải vì một lý do không thể nói rõ.

Từ Khiết Nhi ở đối diện cũng cầm điện thoại nhắn tin với Tư Tư, “Trời ơi, trợ lý của chồng tôi bị sa thải rồi.”