Gửi xong tôi thoát WeChat.
Bật máy tính.
Thư mục trên Desktop —— “Dự án Lăng Vân · Giai đoạn 5”.
Trống trơn.
Tôi tạo một file word mới.
Con trỏ chuột nhấp nháy trên trang giấy trắng.
Một nhịp.
Hai nhịp.
Ba nhịp.
Ánh nắng ngoài cửa sổ chầm chậm nhích dần, đậu lên tay tôi.
Nắng tháng Tư, không lạnh không nóng.
Vừa vặn đẹp.
Tôi đặt mười ngón tay lên bàn phím.
Bắt đầu gõ chữ.
——
Tối hôm đó.
Quán lẩu.
Nồi đồng đỏ lửa, nước lẩu Tứ Xuyên sôi sùng sục, sách bò nhúng bảy lên tám xuống.
Tô Khả ngồi đối diện vừa nhúng thịt bò béo, khóe miệng dính một hạt tiêu tê rần, lúc nói chuyện cô ấy vừa nhai vừa hít hà.
“Quý Hành, anh xem group công ty chưa? Bài post của Tiểu Trần có hơn tám mươi bình luận rồi đấy!”
“Chưa xem.”
“Anh không tò mò thật luôn?”
“Không tò mò.”
“Anh không muốn biết mọi người nói gì à?”
Tôi gắp một miếng sách bò, nhúng xuống nồi đúng sáu giây.
“Em muốn kể thì cứ kể.”
Mắt Tô Khả sáng rực lên.
“Có người bảo ‘Từ nay anh Quý làm ơn đừng tắt máy nữa, lỡ server lại nổ phát nữa chắc bọn này chỉ còn nước vái trời’! Có người bảo ‘Kiến nghị công ty cấp cho Quý Hành ba cái điện thoại, tắt cái này còn hai cái kia dự phòng’! Buồn cười nhất là ——”
Cô ấy cười nắc nẻ.
“Có người comment bảo —— ‘Lần team building sau kiến nghị hàn chết Quý Hành vào máy bay luôn’!”
Tôi nhai nhai miếng sách bò, không cười.
Nhưng khóe miệng đã cong lên.
Một chút thôi là đủ.
Tô Khả nhìn thấy, lại càng cười lớn hơn.
Dầu đỏ trong nồi đang sôi réo rắt.
Ớt và tiêu tê cuộn tròn trên mặt nước lẩu, hơi nóng nghi ngút bốc lên, làm nhòe đi khuôn mặt tròn trĩnh đang cười tít mắt ở phía đối diện.
Lúc ba giờ sáng của hai năm về trước.
Tôi đã viết vào trong dòng chú thích ——
“Nếu chạy thông được cái mô hình này, mình sẽ tự khao bản thân một chầu lẩu.”
Hôm nay, mô hình đã chạy thông rồi.
Lẩu cũng đã được ăn rồi.
Tôi nâng cốc bia đá lạnh toát trước mặt lên, nốc một ngụm lớn.
Lạnh ngắt.
Mát lạnh tận tâm can.
Tôi bỏ cốc xuống, lau bọt bia dính trên miệng.
Thành phố ngoài khung cửa sổ đã lên đèn.
Dòng xe cộ, ánh đèn neon, bóng người hối hả đan xen trên ô cửa kính.
Đêm tháng Tư, không lạnh cũng chẳng nóng.
Vừa vặn đẹp.

