Tôi nhấp một ngụm.
“Một người sống trong quá khứ.”
Chu Dịch nhìn tôi, ánh mắt có chút phức tạp.
“Chị Tô, em thấy chị thay đổi rồi.”
“Ngày càng mạnh.”
“Mạnh đến mức… có chút xa cách.”
Tôi mỉm cười.
“Vậy sao?”
“Có lẽ vậy.”
“Con người phải tiến về phía trước.”
Tối hôm đó, Cici hẹn tôi ăn tối.
Chúng tôi nói về “Thiên Khung”, về cuộc sống mới của tôi.
“Nói thật nhé, Sura.”
“Nhìn trạng thái bây giờ của cậu, tớ vui thay.”
“Nhưng cậu có nghĩ đến chuyện bắt đầu một mối quan hệ mới không?”
“Không thể mãi một mình được.”
Tôi xoay nhẹ ly nước chanh, nhìn dòng xe bên ngoài.
Tình cảm?
Tôi đã rất lâu không nghĩ đến từ đó.
Trái tim tôi như mặt hồ đóng băng.
Rắn chắc, lạnh lẽo.
Không còn hứng thú với bất kỳ gợn sóng nào.
“Để sau đi.”
Tôi nói.
“Bây giờ tớ không có thời gian, cũng không có tâm trí.”
Cici thở dài.
“Cậu đó.”
“Đừng ép mình quá.”
“Cuộc sống ngoài công việc còn rất nhiều điều đáng mong chờ.”
Tôi không phản bác.
Chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài.
Tôi biết cô ấy nói đúng.
Nhưng tôi cũng biết.
Hiện tại tôi vẫn chưa làm được.
15
Ngày dự án “Thiên Khung” chính thức ra mắt được ấn định sau một tháng nữa.
Cả đội bước vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu cuối cùng.
Đèn văn phòng gần như sáng suốt hai mươi bốn tiếng.
Mỗi người đều như chiến binh lên dây cót, không biết mệt.
Là tổng chỉ huy, tôi càng quay cuồng không ngơi nghỉ.
Tôi không chỉ theo sát khâu kiểm thử và sửa lỗi cuối cùng của sản phẩm.
Mà còn phải làm việc với vận hành, marketing, truyền thông để chốt toàn bộ phương án ra mắt.
Tài liệu truyền thông, kênh phân phối, truyền thông báo chí, phương án xử lý khủng hoảng.
Mọi thứ đều phải tuyệt đối hoàn hảo.
Cao Phong dạo này im lặng hơn nhiều.
Anh ta không còn công khai đối đầu với tôi.
Thậm chí vài cuộc họp còn chủ động đưa ra vài đề xuất khá ổn.
Tôi từng nghĩ anh ta đã bị năng lực và quyết tâm của tôi thuyết phục.
Nhưng tôi đã nhầm.
Có những người sẽ không vì bạn mạnh mà tôn trọng bạn.
Họ chỉ vì bạn mạnh mà càng thêm đố kỵ.
Một tuần trước ngày ra mắt.
Chu Dịch nửa đêm gọi tôi vào phòng anh ấy, vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng.
Anh đóng cửa, kéo rèm xuống.
“Chị Tô, có chuyện rồi.”
Tim tôi khẽ trầm xuống.
“Chuyện gì?”
“Lý Vệ, kỹ sư thuật toán cốt lõi của team, hôm nay đột nhiên xin nghỉ việc.”
“Xin hôm nay, mai đi ngay.”
“Thậm chí chấp nhận bồi thường gấp đôi.”
Tôi cau mày.
Lý Vệ là nhân vật chủ chốt của công nghệ “render động phân tán”.
Toàn bộ mã nguồn lõi nằm trong tay anh ta.
Rời đi đúng lúc này, tuyệt đối không bình thường.
“Lý do?”
Chu Dịch sắc mặt khó coi.
“Anh ta nói công ty đối thủ ‘Tinh Trần’ đào anh ta sang.”
“Lương gấp ba, thêm vị trí đồng sáng lập kỹ thuật.”
“Tinh Trần?”
Tôi lặp lại cái tên đó.
Đây là đối thủ lớn nhất của chúng tôi.
Sản phẩm cùng đường đua, nhưng kỹ thuật luôn thua chúng tôi một bậc.
“Lý Vệ còn nói…”
Chu Dịch do dự rồi tiếp lời.
“Họ không chỉ tiếp cận mình anh ta.”
“Bên ‘Tinh Trần’ đã liên hệ toàn bộ thành viên P7 trở lên của team.”
“Điều kiện đưa ra cực kỳ hấp dẫn.”
Lưng tôi toát mồ hôi lạnh.
Đây là rút củi đáy nồi.
Đâm thẳng vào tim chúng tôi.
Muốn phá tan đội hình nòng cốt ngay trước giờ ra mắt.
“Thiên Khung” có thể chết ngay trong trứng nước.
“Ai làm?”
Giọng tôi lạnh như băng.
Chu Dịch lắc đầu.
“Không rõ.”
“Nhưng họ nắm rất rõ cấu trúc team, điểm mạnh yếu từng người, thậm chí mức lương.”
“Chắc chắn có nội gián.”
Tôi nhắm mắt, hít sâu.
Một khuôn mặt lóe lên trong đầu.
Cao Phong.
Ngoài anh ta, tôi không nghĩ ra người thứ hai.
Anh ta có động cơ và có quyền tiếp cận thông tin.
Nhưng tôi không có bằng chứng.
Giờ đi tố cáo chỉ khiến tôi trông như mất kiểm soát.
Việc gấp nhất không phải bắt nội gián.
Mà là ổn định quân tâm.
Tôi mở mắt, ánh nhìn đã bình tĩnh lại.
“Chu Dịch, làm hai việc.”
“Thứ nhất, họp khẩn cấp, gọi toàn bộ P7 trở lên, bao gồm cả Lý Vệ.”
“Thứ hai, báo HR chuẩn bị phương án quyền chọn cổ phiếu mới.”
“Tối nay tôi sẽ cắt đứt mọi ảo tưởng của ‘Tinh Trần’.”
Nửa tiếng sau.
Các thành viên chủ chốt tụ họp trong phòng họp.

