Đạo diễn dẫn theo một đám bảo vệ mồ hôi đầy đầu lao vào. Nhìn thấy chúng tôi đang ôm chặt nhau, tất cả đều ngẩn ra, không biết làm sao.

Mạnh Hạ vẫn run rẩy dưới đất, nhìn tôi như nhìn ma thật.

“Thầy Trì…”

Đạo diễn lau mồ hôi lạnh, thử gọi một tiếng.

Trì Yếm không có bất kỳ phản ứng nào. Anh chỉ ôm chặt lấy tôi, mặt vùi trong hõm cổ tôi, như thể chỉ cần buông tay, tôi sẽ lại hóa thành bọt biển rồi biến mất.

“Lấy cho tôi khăn tẩy trang. Sau đó dọn hết người, chuẩn bị một phòng nghỉ riêng.”

Tôi hít sâu một hơi, lạnh lùng nhìn đạo diễn.

Đạo diễn bị tôi nhìn đến run lên, vậy mà lại vô thức đáp: “Vâng vâng”, rồi quay đầu bắt đầu chỉ huy người dọn hiện trường.

Đến khi ông ấy nhận ra mình vừa bị một NPC năm trăm tệ sai khiến, tôi đã kéo Trì Yếm đi ra ngoài.

Đúng là “kéo”.

Tay Trì Yếm như kìm sắt, siết chặt mười ngón tay tôi. Anh đi từng bước sát bên tôi. Chỉ cần có ai nhìn tôi thêm một cái, khí tức u ám hung dữ trong mắt anh lại không kiềm chế được mà trào ra.

Chúng tôi được mời thẳng một đường vào phòng nghỉ VIP sang trọng nhất của tổ chương trình.

Cửa vừa đóng lại, quản lý của Trì Yếm — anh Lý — đã hùng hổ đâm sầm vào.

“Trì Yếm cậu có bị điên không! Đánh người ngay trên livestream! Cậu có biết phòng quan hệ công chúng bây giờ đã…”

“Đệt?!”

Lời của anh Lý mắc cứng trong cổ họng ngay khoảnh khắc nhìn thấy mặt mộc của tôi. Chiếc iPad trong tay anh ấy “bộp” một tiếng rơi xuống đất, màn hình vỡ nát.

Tôi vừa dùng khăn tẩy trang lau sạch lớp hóa trang và máu giả lộn xộn trên mặt, để lộ khuôn mặt vốn nhạt nhòa sạch sẽ của mình.

Anh Lý như gặp ma, chỉ tay vào tôi. Ngón tay run như bệnh nhân Parkinson:

“Thẩm… Thẩm Ngu?! Không phải cô chết rồi à?! Năm đó tôi còn đích thân đi đốt vàng mã cho cô đấy!”

Tôi rút khăn giấy lau khô tay, bình tĩnh nhìn anh ấy.

“Anh Lý, lâu rồi không gặp. Tiền vàng mã, lát nữa tôi chuyển cả gốc lẫn lãi cho anh.”

“Chuyển cái rắm! Đây là chuyện tiền à?!”

Anh Lý sắp phát điên.

“Cô có biết bốn năm nay Trì Yếm sống thế nào không?! Cô đã không chết, tại sao không về tìm nó? Cô có biết hôm nay cô gây ra chuyện lớn cỡ nào không!”

“Anh Lý.”

Trì Yếm vẫn cúi đầu im lặng bỗng lên tiếng.

Giọng anh rất nhẹ, nhưng lạnh đến khiến người ta rợn tóc gáy.

Anh Lý lập tức ngậm miệng, có phần dè chừng nhìn anh.

“Ra ngoài.”

Trì Yếm không ngẩng đầu, chỉ nhìn chằm chằm bàn tay đang đan vào tay tôi.

“Đừng để bất cứ ai đến gần cánh cửa này. Trong vòng năm mét, ai dám nghe lén, tôi sẽ khiến kẻ đó không sống nổi trong ngành này.”

Anh Lý nuốt nước bọt, ánh mắt phức tạp đảo qua hai chúng tôi. Cuối cùng không dám nói gì, nhặt chiếc iPad dưới đất, lảo đảo lui ra ngoài.

“Cạch” một tiếng, cửa phòng được đóng lại từ bên ngoài.

Trong phòng nghỉ chỉ còn lại tôi và Trì Yếm.

Đèn huỳnh quang trên đầu phát ra tiếng điện rè rất nhỏ.

Tôi thử rút tay khỏi lòng bàn tay anh, nhưng anh nắm quá chặt, chặt đến mức các khớp tay tôi âm ỉ đau.

“Được rồi, không còn ống kính, anh Lý cũng đi rồi.”

Tôi thở dài, dịu giọng hơn.

“A Yếm, buông tay. Cổ tay chị sắp gãy rồi.”

Cả người Trì Yếm run lên, vành mắt lập tức đỏ thêm.

Anh từ từ nới lỏng lực, nhưng vẫn hờ hững vòng lấy cổ tay tôi. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đào hoa xinh đẹp ngập nước, khóe mắt còn đỏ vì cơn phẫn nộ vừa rồi.

“Chị…”

Anh giống như một đứa trẻ làm sai, giọng run đến không thành tiếng.

“Có phải chị lại muốn đi không?”

Nhìn dáng vẻ này của anh, chút lửa giận vì anh suýt gây họa lớn trong lòng tôi lập tức tắt ngấm.

“Chị không đi.”

Tôi bất lực xoa ấn đường.

“Vụ tai nạn xe bốn năm trước là do người ta gây ra. Ba chị nợ tám triệu tệ vay nặng lãi bên ngoài, đám đó cắt dây phanh của chị. Nếu chị không mượn cơ hội rơi xuống nước để giả chết, khoản nợ đó sẽ rơi lên đầu em. Khi ấy